Ngày xa xưa hay đến tận bây giờ… Tình Yêu vốn được đóng gói sẵn trong
những cái hộp thắt nơ xinh xinh trên thiên đường. Sau đó Tình Yêu mới
được gửi xuống trần gian theo đường tàu lửa Giấc Mơ hay như hiện tại là
bằng tàu cao tốc (nên mới sinh ra những “Tình yêu sét đánh”).
Cách đóng hộp chẳng thay đổi là mấy, khác chăng chỉ là ngày xưa làm
dạng thủ công. Hộp tình yêu làm ra ít nhưng cực kỳ chất lượng, còn bây
giờ tất cả đều có máy làm thay, trách nhiệm của các thiên thần nhẹ nhàng
hơn nên cũng hay lơ đễnh mà không xem xét kỹ các hộp Tình Yêu. Vì vậy
mới có hộp nhạt phèo, hộp quá đậm đặc, thậm chí hộp không có gì…
Lại kể tiếp chuyện xưa…
Trong mẻ xuất xưởng những hộp Tình Yêu đầu tiên, khi các Thiên Thần
mang đến hỏi Thượng Đế quyết định nên đóng hạn dùng mấy năm: một năm,
hai năm, hay mười năm, thì Thượng Đế đã mỉm cười đáp: “Các ngươi đừng in
hạn sử dụng. Ta đã có chủ ý của ta.”
Và các hộp Tình Yêu được ban phát xuống trần gian với hạn sử dụng
không ghi chi cả. Ai nhận được nó, mở ra rồi thì không bao giờ còn giống
như trước nữa. Nó làm người ta khóc, người ta cười, hạnh phúc và cả đau
khổ; làm con người ta say đắm, ngất ngây như nếm mật ngọt, lại có khi ê
chề, muốn quên đi tất cả. Các đôi mới vừa yêu nhau rất nồng nàn, mãnh
liệt. Nhưng sau một thời gian, tình cảm cứ như vơi dần.
Đàn ông thì cứ thắc mắc: “Ngày xưa cô ấy dịu dàng bao nhiêu, thì bây giờ ngoa ngoắt bấy nhiêu.”
Phụ nữ cũng cảm thấy không hài lòng: “Trước đây anh ấy rất tinh tế, còn hiện tại thì vô tâm lạ kỳ?”
Đàn ông thì cứ thắc mắc: “Ngày xưa cô ấy dịu dàng bao nhiêu, thì bây giờ ngoa ngoắt bấy nhiêu.”
Phụ nữ cũng cảm thấy không hài lòng: “Trước đây anh ấy rất tinh tế, còn hiện tại thì vô tâm lạ kỳ?”
Thế là mọi người nháo nhào cả lên “Hộp Tình Yêu hết hạn sử dụng rồi!”
Rồi họ ngày đêm khẩn cầu xin được ban tặng hộp Tình Yêu mới. Có người
được toại nguyện, có người chờ đợi mỏi mòn trong tuyệt vọng. Vì ai nhận
được hộp Tình Yêu là một chuyện ngẫu nhiên, và tùy duyên mà thôi.
Các thiên thần nghe những lời van xin, cầu nguyện thống thiết ngày
càng nhiều thì đâm ra mệt mỏi. Họ bèn kéo nhau đến gặp Thượng Đế xin
người hãy in hạn sử dụng hộp Tình Yêu là một trăm năm để chẳng còn ai
phải than thở vì Tình Yêu hết sớm quá nữa.
Thượng Đế nghe xong mỉm cười. Người lấy cho các thiên thần xem con
dấu dùng để in hạn sử dụng của hộp Tình Yêu mà Người chưa bao giờ sử
dụng: “Vô thời hạn”. Vâng đúng là vô thời hạn. Tình yêu không có tuổi,
không bị bào mòn, và cũng không bao giờ cạn kiệt hay ngừng thổn thức
theo thời gian.
Các thiên thần càng thêm ngạc nhiên: “Nếu thế sao con người ta lại hết yêu nhau nhanh đến vậy?”
Thượng Đế lại cười: “Hộp tình yêu không phải là hết hạn mà là bị họ
làm hỏng mất rồi. Cái gì cũng phải đọc kỹ trước khi sử dụng. Tình yêu là
vĩnh cửu, vô thời hạn. Nhưng cách yêu như thế nào để giữ được tình yêu
đó là cả một vấn đề. Con người ta chỉ suốt ngày nói rằng yêu, yêu lắm,
yêu mãi mãi. Nhưng họ không bao giờ chịu học “cách yêu thương một người”
nên cuối cùng tự làm mất đi tình yêu của chính họ mà thôi.”
Sưu tầm.