Con… trượt rồi bố ạ

Con… trượt rồi bố ạ.Hương không dám nhìn thẳng vào khuôn mặt của bố. Nó cắm đầu đi vào nhà. Ngang qua chỗ mẹ nằm, nghe những tiếng thở khò khè khó nhọc, nó không cầm được nước mắt.

Bữa cơm tối dọn ra nhưng bố con nó chưa ăn vội. Từ ngày mẹ bị bệnh, mâm cơm nhà nó bao giờ cũng chỉ có hai người. Bố bón cho mẹ bát cháo xong rồi hai bố con mới ăn.

Bữa cơm tối nay có cá kho, bố đánh dưới ao lên nhưng nó ăn không thấy ngon. Hình như bố cũng vậy.

- Không đỗ thì ôn thi tiếp. Con đừng buồn, nhìn con buồn bố nản lắm.

Nó quay lại nhìn bố với đôi mắt ướt:

- Con hết buồn rồi, bố đừng lo.

Đêm, nó trằn trọc không ngủ được. Khó khăn lắm, mẹ mới chợp mắt nên nó không muốn tiếng trở mình của nó làm mẹ thức giấc. Nó sờ tay lên tường, mảng tường đã bong tróc chỗ lồi, chỗ lõm khiến bàn tay nó ram ráp. Nó nghĩ đến giấc mơ dở dang của mình…

Nhưng nếu nó đi học thì bố mẹ sẽ thế nào đây? Bố lấy đâu ra tiền để vừa lo thuốc thang cho mẹ lại vừa lo cho nó học đại học. Bác sĩ đã bảo bệnh của mẹ sẽ khỏi nếu kiên trì chữa trị. Mẹ đã hy sinh rất nhiều cho nó. Nó không muốn mẹ phải hy sinh cả sự sống của mình chỉ để cho nó được học đại học. Với nó, mạng sống của mẹ quan trọng hơn tất cả mọi thứ trên đời.

- Bố à, chắc sang tháng sau con lên phụ giúp dì Hoa bán hàng cho… đỡ buồn.

Nó nhìn bố thăm dò. Thực ra là nó đang nói tránh cái điều mà nó nghĩ: phải đi làm để có tiền đỡ đần cho bố. Sau một hồi suy nghĩ, bố đặt tay lên vai nó, giọng chùng xuống:

- Cũng được con ạ.

Nó lên phố bán hàng, bỏ lại phía sau những nỗi niềm và những giọt nước mắt. Cửa hàng của dì nó ở vị trí trung tâm thành phố, lại là đại lý lớn nên rất đông khách. Bận bịu với việc bán hàng, nó cũng quên đi nỗi buồn. Tiền ăn ở dì lo, còn tiền công tháng dì bảo nó gửi về quê cho bố mẹ. Cầm những đồng tiền đầu tiên kiếm được, nó thấy quyết định của nó thật có ý nghĩa, nhất là khi gọi điện về thấy bố khoe:

- Bệnh của mẹ tiến triển nhiều rồi con ạ.

Rồi một ngày, bố đột ngột xuất hiện ở cửa hàng với khuôn mặt của một người đang cố chịu đựng:

- Tại sao con lại nói dối bố?

Bố dằn từng tiếng một rồi chìa tờ giấy báo điểm đậu đại học mà nó đã cố giấu. Nó nhìn thấy trong mắt bố là cả một sự kiềm nén ghê gớm, nên câu trả lời của nó cũng trở nên đứt quãng:

- Con… xin lỗi bố… nhưng bố ơi, làm thế nào mà con có thể đi học được khi mẹ đang bệnh? Làm thế nào mà con có thể để bố một mình vật lộn để vừa chăm mẹ vừa nuôi con học đại học. Con rất mong được vào đại học, nhưng lúc này con cần phải làm những việc quan trọng hơn. Đợi đến khi mẹ khỏi bệnh con sẽ lại học tiếp, con sẽ vào đại học bố ạ, chỉ là đi sau các bạn vài bước thôi.

Lần đầu tiên trong đời, nó nhìn thấy bố khóc, đôi mắt ầng ậc nước.

Xem chi tiết

Sự khác biệt về văn hóa phương Tây và phương Đông

Do đặc điểm địa lý, khí hậu khác nhau, nên từ lâu văn hóa phương Tây và văn hóa phương Đông có sự khác biệt khá lớn. Dưới đây là một số bức tranh thể hiện sự khác biệt đó. Mời các bạn cùng khám phá điều lý thú này. Màu xanh dương là thể hiện cho phương Tây, còn đỏ là cho phương Đông. Nào bây giờ chúng ta cùng khám phá và cùng suy ngẫm xem sao nhé!

Quan điểm
Cách sống
Tính đúng giờ
Giao tiếp
Giận
Xếp hàng
Tôi
Phố ngày chủ nhật
Party
Trong nhà hàng
Đau bụng
Du lịch
Cách trình bày vấn đề
Ba bữa ăn 1 ngày
Phương tiện đi lại
Cuộc sống người già
Giờ tắm
Tính khí và thời tiết
Sếp
Mốt
Trẻ em
Khi có đồ mới
Cuối cùng là cách hiểu về nhau giữa người phương tây và người phương đông

Xem chi tiết

30 giây đủ cho bạn làm gì?


Đủ để nói một câu chào và một cái bắt tay.
Đủ để gởi vài dòng offline cho ba mẹ.
Đủ cho cả chục cái nhíu mày thoáng qua…
Đủ để bỡ ngỡ nhận ra người bạn cũ.
Đủ để hét lên sợ hãi vì một chuyện ma.
Đủ để ướt một bờ vai lúc chia xa
Đủ để hí hoáy viết lời xin lỗi…
Đủ để plasmid chui vào tế bào khả nạp
Đủ để cười sặc sụa vì một câu chuyện hóm
Đủ để dúi một viên kẹo dỗ dành
Đủ để nghéo tay làm một lời hứa
Đủ để thực hiện phi vụ nắm tay bất ngờ có báo trước!
Đủ để nhìn và đoán
Đủ để ôm thật chặt
Đủ để hôn thật sâu
Đủ để đấm vỡ mặt nhau
Đủ để vỗ vai, động viên chân thành
Đủ để phớt lờ một người không muốn quen
Đủ để nói một lời từ chối
Đủ để nhìn thấy một cái vẫy tay của người sắp đi xa
Đủ để làm tổn thương nhau mãi mãi…
Đủ để sign out không thèm nghe một lời giải thích…
Đủ để nói ” Em nhớ anh…”
30 giây, không ít tí nào, đủ làm một đống thứ…
với tôi..30s có khi là quá nhiều cho 1 điều ước…

Xem chi tiết

Câu chuyện về tình yêu và thời gian

Ngày xửa ngày xưa, ở một hòn đảo nọ là nơi cư trú của các cảm giác: Hạnh Phúc, Buồn Bã, Hiểu Biết vả tất cả những cảm giác khác trong đó có Tình Yêu.

Một ngày nọ, Các Cảm Giác được thông báo rằng hòn đảo sẽ chìm, vì thế tất cả cư dân trên đảo chuẩn bị tàu bè để di chuyển. Riêng tình yêu lại muốn ở lại cho đến giờ phút cuối cùng. Khi hòn đảo đã gần như chìm trong biển nuớc. Tình yêu mới quyết định cần sự giúp đỡ.

Giàu có lúc đó đang ở trên một chiếc tàu lớn đi ngang qua tình yêu. Tình yêu gọi:
”Giàu có ơi, cho tôi đi với anh được không?”
Giàu có trả lời:
“Không được đâu. Có rất nhiều vàng bạc trên tàu của tôi. Chẳng còn chỗ cho Tình yêu nữa đâu.”
Tình yêu quyết định hỏi Tự phụ lúc đó cũng đi ngang qua trên một chiếc thuyền rất đẹp:
“Tự Phụ ơi! Giúp tôi với”
Tự Phụ đáp:
“Tôi không giúp được bạn đâu,Tình yêu ạ. Người bạn ướt như thế sẽ làm hỏng chiếc thuyền của tôi mất”.
Tự Phụ đáp lại lời của Tình Yêu. Buồn Bã đang ở gần đó nên Tình yêu xin giúp đỡ:
” Buồn Bã ơi,cho tôi cùng đi với”.
Buồn Bã mệt mỏi trả lời:
“Ôi.Tình Yêu,tớ buồn lắm, tớ chỉ muốn ở yên một mình thôi!”
Hạnh Phúc cũng đi ngang qua Tình yêu, nhưng cô ấy hạnh phúc đến mức chẳng nghe thấy tiếng kiêu cứu của Tình yêu nữa!
Bất ngờ có một giọng nói:
”Đến đây Tình yêu, bác sẽ cho cháu đi nhờ”.
Đó là giọng nói của một người đã lớn tuổi. Tình yêu thấy hạnh phúc và vui mừng khôn xiết đến nỗi quên cả việc hỏi tên bác ấy. Khi đến vùng đất khô ráo, bác ân nhân lại đi tiếp con đường của mình. Tình yêu nhận ra rằng mình nợ bác ấy quá nhiều bèn đi hỏi bác Hiểu Biết, một bậc cao niên khác:
“Ai đã giúp cháu thế hở bác?”
“Đó là bác Thời Gian đấy cháu ạ”
Hiểu Biết trả lời.
“Thời Gian à?”.TY hỏi” Nhưng tại sao bác Thời Gian lại giúp cháu?”
Hiểu Biết mỉm cười một cách rất thông thái vá trả lời:
”Bởi vì,chỉ có Thời Gian mới đủ khả năng hiểu được rằng Tình Yêu là quý giá đến chừng nào”.

Xem chi tiết

Đừng …

Ðừng nên thờ ơ với những gì đã quá quen thuộc với bạn. Hãy giữ chắclấy chúng như những gì quan trọng nhất, vì sẽ có lúc bạn cảm thấy tiếc
nuối khi những điều thân thuộc ấy mất đi.

Ðừng hạ thấp giá trị của mình bằng cách so sánh bản thân mình với người khác. Mỗi chúng ta là một con người khác nhau và đều có những giá trị khác nhau.
Ðừng mãi mê theo đuổi những mục tiêu mà người khác cho là quan trọng,vì chỉ có bạn mới hiểu rõ những mục tiêu nào là tốt cho mình.
Ðừng ngại học hỏi. Kiến thức là một tài sản vô hình và sẽ là hành trang vô giá theo bạn suốt cuộc đời.
Ðừng ngại mạo hiểm để làm những điều tốt. Ít nhất bạn cũng học được cách sống dũng cảm với những lần mạo hiểm.
Ðừng nên phí phạm thời gian hoặc những lời nói thiếu suy nghĩ. Cả hai thứ ấy một khi đã qua đi hay thốt ra thì không thể nào bắt lại được.
Đừng để cuộc sống đi qua mắt bạn chỉ vì bạn đang sống trong quá khứ hay tương lai. bằng cách sống cuộc sống của mình ngày hôm nay, vào lúc
này, bạn đang sống tất cả mọi ngày trong cuộc đời.
Đừng quên hy vọng, sự hy vọng cho bạn sức mạnh để tồn tại ngay khi bạn đang bị bỏ rơi.
Đừng đánh mất niềm tin vào bản thân mình, chỉ cần tin là mình có thể làm được và bạn lại có lý do để cố gắng thực hiện điều đó.
Đừng lấy của cải vật chất để đo lường thành công hay thất bại, chính tâm hồn của mỗi con người mới xác định được mức độ ” giàu có” trong
cuộc sống của mình.


Đừng để những khó khăn đánh gục bạn, hãy kiên nhẫn rồi bạn sẽ vượt qua.
Đừng do dự khi đón nhận sự giúp đỡ, tất cả chúng ta đều cần được giúp đỡ ở bất kỳ khoảng thời gian nào trong cuộc đời.
Đừng chạy trốn mà hãy tìm đến tình yêu, đó là niềm hạnh phúc nhất của bạn.
Đừng chờ đợi những gì bạn muốn mà hãy đi tìm kiếm chúng.
Đừng từ chối nếu bạn vẫn còn cái để cho.
Đừng ngần ngại thừa nhận rằng bạn chưa hoàn hảo.
Đừng e dè đối mặt thử thách. Chỉ khi thử sức mình, bạn mới học được can đảm.
Đừng đóng cửa trái tim và ngăn cản tình yêu đến chỉ vì bạn nghĩ không thể nào tìm ra nó. Cách nhanh nhất để nhận tình yêu là cho, cách mau lẹ để mất tình yêu là giữ nó quá chặt, cách tốt nhất để giữ gìn tình yêu là cho nó đôi cánh tự do.
Đừng đi qua cuộc sống quá nhanh đến nỗi bạn quên mất mình đang ở đâu và thậm chí quên mình đang đi đâu.
Đừng quên nhu cầu cảm xúc cao nhất của một người là cảm thấy được tôn trọng.
Đừng ngại học hỏi. Kiến thức là vô bờ, là một kho báu mà ta luôn có thể mang theo dễ dàng.
Đừng sử dụng thời gian hay ngôn từ bất cẩn. Cả hai thứ đó đều không thể lấy lại.
Cuộc sống không phải là một cuộc chạy đua, nó là một cuộc hành trình mà bạn có thể tận hưởng từng bước khám phá…
Đừng bao giờ cho là bạn đã thất bại khi những kế hoạch và giấc mơ của bạn đã sụp đổ, vì biết được thêm một điều mới mẻ thì đó là lúc bạn tiến bộ rồi.
Đừng quên mỉm cười trong cuộc sống.
Đừng quên tìm cho mình một người bạn thực sự, bởi bạn bè chính là điều cần thiết trong suốt cuộc đời.
Và cuối cùng đừng quên ơn những người đã cho bạn cuộc sống hôm nay với tất cả những gì bạn cần. Bởi vì con cháu đời sau của bạn sẽ xem bạn như tấm gương của chúng.

Xem chi tiết

Nếu và thì

Hãy trông lên những đám mây ngũ sắc trên đầu chứ đừng nhìn đất đen dưới vệ đường. Cuộc sống không ban ơn cho ta mà chính ta sẽ ban tặng cho cuộc sống những món quà từ những hành động và suy nghĩ tích cực của mình.
Nếu bầu trời có vẻ như bao phủ đầy mây xám mà bạn lại đi ra ngoài khi trời mưa… Nếu bạn đang mong nhìn thấy một chiếc cầu vồng rạng rỡ nhưng màu sắc của nó lại mang đến cho bạn nỗi buồn… Nếu quả đất vẫn tiếp tục quay mà bạn phải đi đến kết thúc… Nếu bạn đang tìm kiếm ánh sáng mặt trời mà tất cả những gì bạn nhìn thấy là bóng đêm tối mịt… Nếu tất cả xung quanh bạn là những niềm vui mà riêng với bạn chỉ là nỗi buồn… Nếu bạn đang quá sức mệt mỏi mà cuộc sống lại tiếp tục quật ngã bạn… Nếu bạn khóc…
Thì bạn hãy nghĩ những giọt nước mắt của bạn rơi xuống đất đã làm nên điều kỳ diệu: vẻ đẹp của những bông hoa như sự dịu dàng trên tay bạn. Thì bạn hãy cảm nhận không khí xung quanh bạn đang sực nức mùi cỏ mới cắt. Thì bạn hãy cười đùa với những đứa trẻ và nhận lấy sự ngây thơ từ chúng khi chúng cười đùa. Thì hãy tưởng tượng mình đang bay cùng một cô bướm xinh xinh trong một khu rừng đầy màu sắc. Thì bạn hãy lắng nghe tiếng thì thầm của đại dương và bạn để làn da của mình được mơn man bởi làn gió ấm áp của mùa hạ. Thì bạn hãy nếm một viên kẹo và cảm nhận vị ngọt ngào của những kỷ niệm thời thơ ấu đang dịu ngọt trên đầu lưỡi bạn. Thì bạn hãy lắng nghe giai điệu trong trẻo của những chú chim hót đón chào một ngày mới. Thì bạn hãy nhớ những nỗi dịu dàng quá đỗi mà bạn nhận được từ nụ hôn êm đềm của mẹ khi ôm chặt bạn vào lòng và thủ thỉ những lời yêu thương vô bờ.
Hãy cố gắng tìm kiếm những điều tốt đẹp trong cuộc sống. Hãy trông lên những đám mây ngũ sắc trên đầu chứ đừng nhìn đất đen dưới vệ đường. Cuộc sống không ban ơn cho ta mà chính ta sẽ ban tặng cho cuộc sống những món quà từ những hành động và suy nghĩ tích cực của mình. Hãy bắt đầu ngày hôm nay từ ngay giây phút này. Bởi vì cuộc sống đã là một niềm vui, một món quà vĩ đại nhất mà tạo hóa ban tặng cho bạn. Xin chúc những điều tốt đẹp đó đến với cuộc sống của bạn !

Xem chi tiết

Cám ơn những lần vấp ngã

Cảm ơn những lần vấp ngã, để thấy đau, để ngẫm nghĩ, và để nhận ra mình không vô tâm!
Hôm qua, bị ngã, ngã rất đau, muốn khóc lắm, nhưng không dám khóc. Và cũng không thể khóc, vì cảm giác đau đã trôi qua rất nhanh, nhường chỗ cho cảm giác xấu hổ.
Tất cả mọi người nhìn vào, hình như đâu đó có tiếng ai đó chê bai “Lớn thế rồi mà đi đứng còn ngã”, đâu đó có cái nhếch môi cười, và đâu đó có cả tiếng xuýt xoa. Tự dưng ước mình chỉ là một đứa trẻ, là trẻ con thì được ngã, ngã thoải mái, khóc thoải mái. Tiếc là đã lớn rồi, lớn thì không được ngã. Tự dưng lại nhớ đến những lần trông thấy người khác ngã, dù chưa từng nhếch môi cười, chưa từng lầm bầm “lớn thế rồi mà đi đứng còn ngã”, chỉ xuýt xoa thôi, nhưng đúng là chưa bao giờ hiểu cảm giác: bị ngã là như thế nào. Vừa đau, vừa tức, vừa xấu hổ, tất cả như là một cốc sữa chua đánh đá, có cho thêm thạch, cafe, mà người đang quấy là tạo hoá.
Nếu… ngã ở một nơi vắng người qua lại: chắc chỉ đau thôi, rồi đứng dậy, đau quá có thể chảy một giọt nước mắt, chả sao… Nếu ngã vào một hôm trời mưa, mọi người đều vội vã chạy trốn mưa, mọi người đều nghĩ: đường trơn ấy mà! Nếu… ngã vào buổi đêm: có thể mọi người sẽ nghĩ: say ấy mà!
Sẽ chẳng bao giờ biết được từng kia con người đang nhìn mình kia sẽ nghĩ thế nào về cú ngã của mình, tất cả cái cảm giác xấu hổ là do chính những tưởng tượng của mình về suy nghĩ của người khác mà thôi. Thế mà đã biết bao lần, nhìn thấy người khác ngã, hay người khác bị công an giao thông giữ xe. Đi ngang qua để lại những tiếc xuýt xoa, cứ nghĩ là có thể khiến người ta sẽ cảm nhận được một phần chia sẻ của mình…
Đã biết bao lần, người quen, người thân bị ngã hay bị giữ xe, cũng xuýt xoa, cũng an ủi, và “Không sao đâu”! Thực sự là lúc đó, cũng thương người lắm, xuýt xoa, chia sẻ là thật, toàn từ trái tim cả đấy, những câu “Không sao đâu” nói ra mong người ta nghe sẽ được động viên chút ít. Thế mà giờ đây bị ngã, lại nghe, lại cảm thấy từ những người đi đường đang nhìn mình ngã nhiều hơn thế, dù ai cũng mang một bộ mặt đầy cảm thông, nhưng lại thấy trong đó có cả: “Lớn thế rồi mà đi đứng còn ngã”, cả những cái nhếch môi, cả những tiếng xuýt xoa. Và rồi cảm giác xấu hổ đến từ những cảm nhận mơ hồ đó, tại sao không thể nghĩ như khi mình nhìn người khác ngã: xuýt xoa, “khổ thân thế”, “không sao đâu” để có thể suy nghĩ nhẹ nhàng hơn, đứng dậy ngay và đi tiếp …
Có lẽ con người luôn có đủ sức mạnh để chịu đựng nỗi đau của người khác!
Biết bao nhiêu lần từng khuyên người khác “Có thể ngã 7 lần, nhưng hãy đứng dậy 8 lần”, “Sau cơn mưa trời lại sáng”, “The sun also rise”! Đã bao lần cảm thấy thương hại người khác, khi thấy họ quá đau lòng trước những nỗi đau mà họ phải chịu, cứ thầm nghĩ: Làm gì đến nỗi thế!
Biết bao lần, cổ vũ, động viên, tìm đường, tìm lối cho một ai đó bước đi, cứ nghĩ đơn giản là mọi chuyện rồi sẽ qua!

Ừ, thì ra đó là nỗi đau của người khác… Thì ra mình đã quá nhiều lần vô tâm!



Xem chi tiết

Nếu bạn thật sự yêu người đó

Không có ai là không có tình yêu, chỉ đơn giản là người đó chưa xuất hiện mà thôi… 
Nếu bạn không chấp nhận quá khứ của một người thì đừng cố yêu người đó. Là con người, ai mà không có quá khứ.
Nếu bạn không chấp nhận tính xấu của một người thì đừng cố yêu người đó. Là con người, chẳng ai hoàn hảo.

Nếu bạn chưa thật sự hết yêu người cũ thì đừng cố gẳng yêu người khác. Bạn sẽ tiếp tục làm tổn thương chính bạn và người đó.

Nếu bạn muốn thử thì đừng yêu một người.

Nếu bạn muốn hết buồn thôi thì đừng yêu một người.

Nếu khi ngủ bạn gọi tên người khác thì đừng yêu một người.

Nếu khi bạn khóc bạn nghĩ đến người khác thì đừng yêu một người.

Nếu bạn là bạn thân của một người thì hãy cân nhắc xem đó là yêu hay chỉ là thích.

Ranh giới mong manh nhưng lại khác nhau hoàn toàn.

Nếu một người đòi hỏi bạn cho người ta tất cả thì đừng yêu người đó.

Nếu bạn không muốn thuộc về một người thì đừng yêu người đó.

Nếu bạn thật sự yêu một người thì hãy thay đổi chính mình trước.

Nếu bạn thật sự yêu một người thì bạn sẽ chấp nhận hầu như tất cả những thứ thuộc về người đó.

Nếu bạn thật sự yêu một người thì khi bạn giận dỗi đừng dọa chia tay người đó.

Nếu bạn thật sự yêu một người thì cả bạn và người đó sẽ sống tốt hơn.

Nếu bạn thật sự yêu một người thì đừng vì những thứ nhỏ nhặt mà giận dỗi.

Nếu bạn thật sự yêu một người thì bạn sẽ không làm người đó khóc vì khi đó bạn cũng sẽ rất buồn.

Nếu bạn thật sự yêu một người thì bạn sẽ không bao giờ muốn và cố gắng không làm tổn thương người đó.

Posted Image

Nếu bạn thật sự yêu một người thì hãy để dành một khoảng lặng cho họ.

Nếu bạn thật sự yêu một người thì bạn có thể không nhận ra rằng bạn đã cho họ nhiều đến mức thế nào mà luôn nhận thấy mình nhận quá nhiều. Nếu bạn thật sự yêu một người thì đừng đòi hỏi ở người đó những điều không thể.

Nếu bạn thật sự yêu một người thì bạn hãy giữ gìn tất cả cho bạn và cho chính người đó.

Nếu bạn thật sự yêu một người thì chỉ cần nhìn vào mắt người đó bạn đã hiểu tất cả.

Nếu bạn thật sự yêu một người thì thời gian luôn là quá ngắn ngủi. Có những thứ cho đi rồi không thể lấy lại.

Có những thứ mất đi rồi không thể lấy lại.

Có những sai lầm không bao giờ sửa được.

Có những vết thương không bao giờ lành. Có những nỗi nhớ không bao giờ nguôi.

Có những thứ không bao giờ là của bạn.

Có những thứ lại là của bạn mãi mãi.

Có những con đường đã đi rồi không thể quay lại.

Có những cánh cửa luôn đóng.Có những vùng đất ảo tưởng. Không có ai là không có tình yêu.

Không có ai là không được yêu.

Không có ai không yêu một ai. Chỉ đơn giản là người đó chưa xuất hiện mà thôi.

Xem chi tiết