Con nợ mẹ một lời cảm ơn

Khi bạn bước chân vào thế giới này, mẹ đã ôm bạn trong tay. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách khóc như một “nữ thần báo tử”.

Khi bạn 1 tuổi, mẹ đút từng miếng ăn và chăm sóc cho bạn. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách khóc suốt đêm dài.
Khi bạn 2 tuổi, mẹ tập cho bạn đi. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách bỏ chạy khi mẹ gọi.
Khi bạn 3 tuổi, mẹ làm cho bạn tất cả những bữa ăn với tình yêu. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách quăng đĩa xuống sàn.
Khi bạn 4 tuổi, mẹ cho bạn một vài cây bút màu. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách tô chúng lên bàn.
Khi bạn 5 tuổi, mẹ diện cho bạn vào những ngày lễ. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách ngã ùm vào đống bùn gần nhất.
Khi bạn 6 tuổi, mẹ dắt tay bạn đến trường. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách la lên: “Con không đi!”.
Khi bạn 7 tuổi, mẹ mua cho bạn 1 quả bóng. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách ném nó qua cửa sổ nhà bên cạnh.
Khi bạn 8 tuổi, mẹ cho bạn 1 cây kem. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách để nó chảy xuống lòng bàn tay.
Khi bạn 9 tuổi, mẹ cho bạn đi học đàn. Bạn cám ơn bằng cách chẳng bao giờ ngó ngàng đến việc luyện tập.
Khi bạn 10 tuổi, mẹ đưa bạn đi từ tiệc sinh nhật này đến tiệc sinh nhật khác. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách khi đến nơi nhảy khỏi xe và không hề ngoái lại.
Khi bạn 11 tuổi, mẹ dẫn bạn cùng bạn bè của bạn đi xem phim. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách ngồi ở hàng ghế khác.
Khi bạn 12 tuổi, mẹ rằng bạn không được xem những chương trình TV nào đó. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách đợi đến khi mẹ rời khỏi nhà rồi bật lên xem.
Khi bạn 13 tuổi, mẹ đề nghị bạn cắt tóc. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách bảo rằng mẹ không biết thế nào là sành điệu.
Khi bạn 14 tuổi, mẹ cho bạn đi nghỉ hè xa nhà 1 tháng. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách quên chẳng viết lấy 1 lá thư.
Khi bạn 15 tuổi, mẹ đi làm về và chờ đợi sự chào đón của bạn. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách khoá cửa phòng ngủ.
Khi bạn 16 tuổi, mẹ dạy bạn lái chiếc xe của mẹ. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách lấy nó chạy bất cứ khi nào có thể.
Khi bạn 17 tuổi, mẹ đang đợi 1 cuộc gọi quan trọng. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách “nấu cháo” đến nửa đêm.
Khi bạn 18 tuổi, mẹ đã khóc trong ngày lễ tốt nghiệp của bạn. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách đi chơi với bạn bè đến chiều tối.
Khi bạn 19 tuổi, mẹ trả tiền học phí cho bạn, lái xe đưa bạn đến trường ĐH, mang túi xách cho bạn. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách tạm biệt mẹ bên ngoài dãy phòng tập thể để khỏi lúng túng trước mặt bạn bè.
Khi bạn 20 tuổi, mẹ hỏi bạn hò hẹn với ai chưa. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách đáp: “Đó không phải chuyện của mẹ”.
Khi bạn 21 tuổi, mẹ đề nghị bạn lựa chọn nghề nghiệp. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách trả lời: “Con không muốn giống mẹ”.
Khi bạn 22 tuổi, mẹ ôm bạn tại ngày lễ Tốt nghiệp. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách đề nghị mẹ có thể tặng bạn một chuyến du lịch được không.
Khi bạn 23 tuổi, mẹ sắm sửa đồ đạc cho căn hộ đầu tiên của bạn. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách nói rằng những người bạn của mẹ trông thật xấu xí.
Khi bạn 24, mẹ gặp vị hôn phu của bạn và hỏi về những kế hoạch cho tương lai. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách càu nhàu: “Con xin mẹ đấy”.
Khi bạn 25, mẹ lo lễ cưới cho bạn, khóc và bảo rằng mẹ yêu bạn biết bao. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách dọn đến sống ở nơi xa tít.
Khi bạn 30, mẹ khuyên bạn cách chăm sóc trẻ con. Bạn cám ơn mẹ bằng cách bảo: “Mọi việc khác xưa rồi”.
Khi bạn 40, mẹ nhắc bạn về sinh nhật của một người thân. Bạn cám ơn mẹ bằng cách trả lời: “Con thật sự bận mẹ ạ”.
Khi bạn 50, mẹ ngã bệnh và cần bạn chăm sóc. Bạn tìm sách về đề tài: “Cha mẹ trở thành gánh nặng cho con cái như thế nào…”
Và rồi một ngày kia, mẹ lặng lẽ ra đi. Tất cả những điều bạn chưa bao giờ làm sụp đổ tan tành. “Hãy ru con ngủ, ru con qua suốt đêm dài. Bàn tay đưa nôi… có thể cai trị cả thế giới…”.
Ta hãy dành một giây phút nào đó để báo hiếu và tỏ lòng kính trọng với mẹ. Chẳng có điều gì có thể thay thế được mẹ.
Hãy trân trọng từng giây phút. Mẹ sẽ luôn ở bên bạn, lắng nghe những phiền muộn, niềm vui cũng như nỗi thất vọng của bạn.
Hãy tự hỏi chính mình: “Mình có dành đủ thời gian cho mẹ để lắng nghe những phiền muộn và buồn chán của người nội trợ suốt ngày ở trong bếp không?”.


Xem chi tiết

8 Món Quà Vô Giá Của Cuộc Sống

1. Món quà từ sự lắng nghe:
Khi bạn thực sự lắng nghe, bạn chú ý, không ngắt ngang, không mơ màng, chỉ lắng nghe để cảm nhận về thấu hiểu. Đó là món quà vô giá thứ nhất bạn có thể dành cho người khác đặc biệt là những người thân yêu của mình.

2. Món quà từ sự trìu mến:
Hãy thể hiện sự trìu mến với những người thân yêu bằng những lời nói ân cần và cử chỉ trìu mến, bạn sẽ thấy điều kỳ diệu.
3. Món quà từ sự vui tươi:
Hãy cắt những biến họa, chia sẻ những mẩu chuyện cười và những tin vui nhộn cho các cộng sự và người thân. Họ sẽ hiểu và cảm nhận rằng bạn luôn muốn chia sẻ niềm vui và do đó họ sẽ dành cho bạn những điều to lớn hơn.

4. Món quà từ những mẩu giấy viết tay:
Hãy viết ra từ những lời chân thật, dù rất ngắn, nó có sức mạnh phi thường đấy, dù nó là dòng chữ “cảm ơn bạn đã giúp đỡ tôi” hay “xin lỗi vì mình đã quá nóng với bạn”. Hay thậm chí một bài thơ hay một lời khuyên đẹp. Chính những điều nho nhỏ đó, có thể đi suốt cuộc đời ta.
5. Món quà từ sự khen ngợi:
Sự ngợi khen thật lòng có sức mạnh không ngờ, đó có thể là “chiếc áo đỏ thật tuyệt với bạn” hay “một bữa ăn rất ngon” có thể đem lại niềm vui cho người khác suốt cả ngày.

6. Món quà từ sự giúp đỡ:
Mỗi ngày hãy chủ động àm một vài điều tử tế, bạn sẽ thấy cuộc sống thật vui vẻ và nhẹ nhàng.
7. Món quà của sự yên tĩnh:
Hãy luôn nhạy cảm về điều này và để sự yên tĩnh cần thiết cho người khác cũng như có những lúc bạn cần sự yên tĩnh ấy.
8. Món quà từ sự thân thiện:
Hãy vui vẻ nói “Xin chào”, “Hi”, “Hello”, “khỏe không? Mọi việc ổn chứ”… điều thật dễ dàng nhưng sẽ đọng lại hình ảnh tốt của bạn nơi người thân.

Xem chi tiết

66 Câu Phật Học Làm Chấn Động Thiền Ngữ Thế Giới

66 Câu Phật Học Làm Chấn Động Thiền Ngữ Thế Giới

  1. Sở dĩ người ta đau khổ chính vì mãi đeo đuổi những thứ sai lầm.
  2. Nếu anh không muốn rước phiền não vào mình, thì người khác cũng không cách nào gây phiền não cho bạn. Vì chính tâm bạn không buông xuống nổi.
  3. Bạn hãy luôn cảm ơn những ai đem đến nghịch cảnh cho mình.
  4. ……….

Xem chi tiết

Thế nào mới là hoàn hảo?

Ngày xưa, có một vị đại sư muốn chọn một đệ tử làm người nối dõi. Một hôm, ông bảo hai đệ tử rằng: “Các con hãy ra ngoài và chọn về đây cho ta một chiếc lá đẹp nhất, hoàn mỹ nhất.”
Hai đệ tử vâng lời thầy đi tìm lá. Thoáng chốc, người anh quay về và trình cho đại sư một chiếc lá không được đẹp lắm: “Thưa thầy, tuy chiếc lá này không phải là hoàn mỹ nhất nhưng nó là chiếc lá hoàn mỹ nhất mà con thấy”.
Người em đi cả ngày trời và quay về với 2 bàn tay trắng, người em nói với vị đại sư: “Thưa thầy, con đã tìm và thấy rất nhiều lá đẹp, nhưng con không thể nào chọn được chiếc lá hoàn mỹ nhất.” Cuối cùng, vị đại sư đã chọn người anh.
“Tìm một chiếc lá hoàn mỹ nhất”, chúng ta vẫn cứ luôn nghĩ đến việc “hoàn mỹ nhất” nhưng nếu bạn cứ một mực đi tìm mà không nhìn vào thực tế, không so sánh với thực tế thì bạn cứ phải vất vả để rồi… trắng tay. Cho đến một ngày nào đó, bạn mới phát hiện rằng: Chỉ vì mãi đi tìm một chiếc lá hoàn mỹ nhất mà bạn đã bỏ qua biết bao cơ hội lớn một cách đáng tiếc!
Hơn nữa, thứ hoàn mỹ nhất của con người cuối cùng có được bao nhiêu? Trên đời này đã xảy ra không ít chuyện đáng tiếc, đó cũng do một số người xa rời thực tế đi tìm “chiếc lá hoàn mỹ nhất”, coi thường cuộc sống đạm bạc. Nhưng chính trong cuộc sống đạm bạc, vô vị đó mới chất chứa những điều kỳ diệu và to lớn. Điều quan trọng là thái độ của bạn như thế nào khi đối diện với nó.
Trong cuộc sống chúng ta, không nhất thiết cứ phải theo đuổi những thứ hoàn mỹ mà chỉ cần bình tâm lại, từng bước từng bước tìm chiếc là mà bạn cho rằng là hoàn mỹ nhất.


Xem chi tiết

9 điều không ai muốn hối tiếc khi già đi

Rốt cuộc thì chúng ta chỉ cảm thấy hối tiếc về những cơ hội chúng ta không nắm bắt, những mối quan hệ chúng ta ngần ngại và những quyết định khiến chúng ta mất quá nhiều thời gian.
Những điều bạn đã không làm khi bạn có cơ hội. Những mối quan hệ quý giá mà bạn đã xao nhãng. Những điều quan trọng mà bạn vẫn chưa thổ lộ…

Mỗi người trong số chúng ta đều đã từng trải qua cảm giác hối tiếc. Nhưng không bao giờ là quá muộn để thực hiện những điều đó. Ngay bây giờ chúng ta có cơ hội để thay đổi tương lai. Ngay bây giờ chúng ta có thể chọn cách xóa bỏ những điều hối tiếc đó trong những năm sau này.
Dưới đây là 9 điều mà không ai muốn hối tiếc khi già đi, và vài cách để tránh khỏi những điều hối tiếc đó.
1.  Không dành đủ thời gian với những người mà bạn yêu thương.
Chắc bạn đã từng nghe câu: “Điều tuyệt vời nhất trong cuộc sống là tự do”. Dành nhiều thời gian với gia đình và bạn bè, nô đùa cùng với thú cưng, ngắm những nụ cười của con cái, trải nghiệm những khoảnh khắc tuyệt vời cùng với người mà bạn yêu thương – đó là những khoảnh khắc quý giá và tự do.
Không nên ôm đồm mọi việc hay làm việc quá nhiều vì điều đó có thể khiến bạn trở nên quá căng thẳng và kiệt sức để có thể tận hưởng những giây phút với những người thương yêu. Bằng cách đơn giản hóa lối sống và lựa chọn khôn ngoan, bạn hoàn toàn có thể tiêu tốn ít tiền hơn và từ đó làm việc ít hơn và dành thời gian cho những điều có ý nghĩa nhất.
Khi chúng ta già đi, niềm vui thường bị đánh giá thấp. Với đủ loại trách nhiệm, niềm vui dường như là một điều xa xỉ. Nhưng niềm vui nên là điều cần thiết. Khi bạn bận rộn với công việc và tất cả năng lượng của bạn tập trung vào đó, bạn rất dễ mất thăng bằng. Trong khi động lực và tập trung là quan trọng, nếu bạn muốn duy trì niềm hạnh phúc và sự bình yên trong cuộc sống, bạn vẫn cần cân bằng giữa việc chơi bóng, các bữa ăn gia đình, các buổi hẹn hò…
2.  Thù dai và không bao giờ tha thứ cho những người mà bạn quan tâm.
Chúng ta đều đã từng bị tổn thương bởi người khác theo một khía cạnh nào đó – chúng ta bị đối xử không tốt, niềm tin đã đổ vỡ, trái tim đã tổn thương. Trong khi nỗi đau là điều bình thường thì dường như nó vẫn dai dẳng. Chúng ta đã nhiều lần vượt qua nỗi đau và có lúc cũng gặp khó khăn với điều đó.
Đây là khởi đầu của nhiều vấn đề. Nó không những làm chúng ta bất hạnh mà còn có thể gây ra căng thẳng và phá hỏng các mối quan hệ, làm chúng ta xao nhãng công việc, gia đình và những điều quan trọng khác, nó cũng khiến chúng ta ngần ngại trong việc mở lòng ra với mọi người. Chúng ta bị vướng vào vòng xoáy của giận dữ, tổn thương và bỏ lỡ nhiều điều tốt đẹp trong cuộc sống.
Thù dai là một sự lãng phí hạnh phúc. Nếu ai đó trong cuộc đời bạn đáng nhận được một cơ hội khác, hãy trao cho họ, Nếu bạn cần phải xin lỗi ai, hãy làm điều đó. Hãy bắt đầu lại từ đầu.
3.  Thực hiện ước mơ của mọi người, thay vì ước mơ của chính bạn.
Thật không may, ngay trước khi bạn bước những bước đầu tiên để theo đuổi ước mơ của mình, mọi người xung quanh, ngay cả những người quan tâm đến bạn nhất, sẽ đưa ra cho bạn nhừng lời khuyên tồi tệ. Không phải họ có ý xấu mà bởi vì họ không hiểu những ước mơ, đam mê của bạn có ý nghĩa như thế nào với bạn.
Hãy dũng cảm sống cuộc sống của chính bạn chứ không phải cuộc sống mà những người khác mong đợi ở bạn. Hãy dành thời gian theo đuổi những ước mơ của mình dù bạn có bận thế nào hoặc những người khác có nói thế nào đi nữa. Steve Jobs đã từng nói: “Thời gian của bạn có hạn, đừng lãng phí nó vào việc sống cuộc sống của người khác. Đừng mắc vào mớ lý thuyết giáo điều vì nó khiến bạn sẽ sống phụ thuộc vào suy nghĩ của người khác. Đừng để người khác ảnh hưởng đến trực giác và ý kiến của bạn. Họ bằng cách nào đó đã biết điều mà bạn thực sự muốn. Mọi thứ khác đều không còn quan trọng nữa.”
4.  Không thể hiện cảm xúc thật của mình.
Hãy nói những điều bạn cần nói, và đứng bao giờ xin lỗi vì đã thể hiện cảm xúc của mình. Nhiều người cố gắng kìm nén những cảm xúc của mình chỉ để yên ổn với người khác. Và như một hệt quả tất yếu, họ phải chịu những gánh nặng về cảm xúc trong sự yên lặng của chính mình. Hãy cho phép bản thân bạn cảm nhận nhiều loại cảm xúc khác nhau. Khi bạn có thể cảm nhận được cảm xúc của mình, bạn sẽ dễ dàng nhận ra tình huống của mình và có thể giải quyết nó ngay thay vì né tránh.
Nếu bạn muốn yêu thương người khác, bạn cần phải chấp nhận và trân trọng bản thân mình trước, ngay cả khi sự thật khiến bạn cảm thấy nặng nề thế nào đi nữa. Thể hiện cảm xúc sẽ giúp bạn phát triển các mối quan hệ tốt hơn, bao gồm cả mối quan hệ với chính bản thân mình. Và sự thành thật của bạn có thể giúp bạn nhận ra và từ bỏ các mối quan hệ không tốt trong cuộc sống.
5.  Ngu ngốc và thiếu trách nhiệm với tiền bạc.
Khi bạn tiêu ít hơn số tiền bạn kiếm được, bạn đã khiến cuộc sống của mình thoải mái và tự do hơn. Bạn có khả năng mua bất cứ thứ gì bạn muốn bởi vì bạn không tiêu tiền vào những thứ không cần thiết. Tiền bạc có thể mang lại sự thoải mái và không có gì sai trái khi bạn tận hưởng sự thoải mái đó cả. Nhưng điều thật sự quan trọng là bạn chỉ nên tiêu tiền vào những thứ cần thiết.
Hãy sống thoải mái nhưng đừng hoang phí. Đừng mua những thứ không cần thiết. Đừng tiêu xài chỉ để lên mặt với người khác. Đừng tự lừa dôi bản thân mình khi đo sự giàu có bằng vật chất. Hãy quản lý tiền bạc của bạn một cách khôn ngoan để tiền bạc không chi phối bạn.
6.  Bi quan và bi kịch hóa vấn đề.
Đừng mong chờ niềm hạnh phúc lâu dài nếu xung quanh bạn toàn những người bi quan. Đừng đặt những người không xứng đáng vào những vị trí quan trọng trong cuộc sống của bạn. Hãy biết giá trị của bạn và những điều bạn có, hãy lạc quan và đừng bao giờ hài lòng với thứ gì ít hơn thứ bạn đáng được hưởng.
Sẽ có lúc trong cuộc sống bạn cần phải bỏ qua hết những câu chuyện bi đát và những người tạo ra chúng. Tránh xa những bi kịch của người khác là một cách vô cùng hiệu quả để đơn giản hóa cuộc sống của bạn. Nếu xung quanh bạn là những người lạc quan và luôn làm bạn cười khiến bạn quên đi những nỗi buồn, bạn sẽ có thể tập trung vào những điều tốt đẹp. Cuộc đời này quá ngắn ngủi để cho bất kỳ điều gì khác ngoài sự lạc quan và vui vẻ.
7.  Không bao giờ ưu tiên cho hạnh phúc của mình
Đối với mọi người, hanh phúc là một sự lựa chọn, nhưng rất nhiều người bất hạnh. Có nhiều lý do, nhưng tất cả những lý do đó đều có chung nguyên tắc: họ đã coi điều gì khác quan trọng hơn hạnh phúc. Bởi vì bất hạnh thì dễ hơn nhiều.
Để tìm thấy niềm hạnh phúc đích thực trong cuộc sống, bạn phải làm theo trái tim và lý trí của mình. Bạn cần phải là chính mình, chọn cách sống và công việc phù hợp với mình – dù cho mọi người nói thế nào đi nữa. Không bao giờ quá muộn để thực hiện điều đó.
Hãy hạnh phúc và hãy là chính mình. Nếu người khác không thích điều đó, cứ lờ họ đi. Cuộc sống không phải để làm hài lòng người khác. Hãy bắt đầu từ hôm nay bằng cách có trách nhiệm với hạnh phúc của chính mình. Bạn là người duy nhất có thể tạo ra nó. Sự lựa chọn nằm ở bạn.
8.  Không bao giờ tạo ra một sự khác biệt trong cuộc sống của người khác.
Mỗi người đều có thể tạo ra sự khác biệt, và mọi người nên cố gắng làm điều đó.
Trong cuộc sống, bạn nhận được những gì mình cho đi. Nếu bạn có ảnh hưởng tích cực đến cuộc sống của người khác, bạn cũng làm cuộc sống của mình tích cực hơn. Hãy làm điều gì đó to tát hơn – điều gì để giúp người khác vui vẻ hơn hoặc bớt bất hạnh hơn.
Hãy nhớ rằng, tạo ra một sự khác biệt tích cực trong cuộc sống của một người có thể thay đổi thế giới. Có thể không phải toàn bộ thế giới, nhưng ít ra là thế giới của họ. 
9.  Thất bại vì bạn sợ thất bại.
Nếu bạn sợ thất bại hoặc sợ rằng mình không hoàn hảo thì điều đó chẳng dẫn bạn đến đâu cả, bạn đã thất bại. Hãy chấp nhận sự thật rằng mọi người đều có thể thất bại nhưng không cố gắng đồng nghĩa với bạn đã thất bại.
Nếu bạn thấy mình đang do dự trong việc đưa ra quyết định trong khi đang mắc trong cả đống phân tích, ngần ngại và thấy mình đang dậm chân tại chỗ, hãy hít thở sâu, thoát ra khỏi mớ bòng bong và thử đoán xem bước tiếp theo sẽ là gì và làm theo. Thậm chí khi bạn đoán sai, bạn đã học được điều gì đó có ích cho lần kế tiếp.
Những thất bại của bạn trên đường đi đến đích chỉ đơn giản là những cơ hội để học hỏi và cố gắng. Bạn có thể vẫn chưa đến đích nhưng hãy cứ tiếp tục đi, một ngày nào đó bạn sẽ đạt được mục tiêu của mình.

 (Joni dịch từ bài viết trên trang Marcandangel.com)

Xem chi tiết

Những nghịch lý của cuộc sống

Hãy bình tâm ngồi lại, bạn sẽ thấy những điều hiển nhiên ấy, những diều nhỏ nhặt ấy có rất nhiều điều để bạn suy ngẫm lại bản thân.

- Chúng ta có ít nhưng xài nhiều, chúng ta mua nhiều nhưng sử dụng ít. 
- Chúng ta có nhà rộng với mái ấm hẹp; có tiện nghi nhưng ít thời gian.Chúng ta có nhiều bằng cấp nhưng lại có ít tri thức.
- Chúng ta có nhiều kiến thức nhưng lại thiếu sự suy xét.

- Chúng ta làm ra những thứ lớn hơn nhưng chưa chắc chất lượng hơn. 
- Chúng ta làm giàu tài sản nhưng lại làm nghèo giá trị bản thân. 
- Chúng ta nói quá nhiều, thương yêu quá ít và thường hay ghét người. 
- Chúng ta kéo dài tuổi thọ nhưng không sống đúng ý nghĩa đích thực của cuộc sống.
- Chúng ta chinh phục không gian vũ trụ nhưng lại bỏ trống không gian tâm hồn. 
- Chúng ta cố làm sạch không khí nhưng lại làm vẫn đục tâm hồn. 
- Chúng ta biết đường đến mặt trăng nhưng lại quên đường đến nhà người hàng xóm.
- Chúng ta xây nhà cao hơn nhưng lại hạ thấp tâm tính; xây đường rộng hơn nhưng lại thu hẹp tầm nhìn.
- Chúng ta uống quá nhiều, hút quá nhiều, xài tiền không toán tinh, cười quá ít, lái xe quá nhanh, hay cáu giận; thức khuya để rồi uể oải dậy sớm; đọc quá ít và coi TV quá nhiều.
- Chúng ta được học cách phải tiến nhanh về phía trước mà chưa học cách chờ đợi. 
- Chúng ta được dạy cách kiếm sống chứ không phải cách sống.

Đây là thời đại của thức ăn nhanh và tiêu hoá chậm; của những con người to hơn nhưng nhân cách nhỏ hơn; tài sản rất sâu nhưng tình thương lại cạn. 
Đây là thời đại công nghệ có thể đem những điều này đến với bạn, thời đại mà bạn có thể đọc hoặc dễ dàng vứt nó đi.
Hãy nhớ, dành nhiều thời gian hơn cho những người yêu thương bởi vì không chắc rằng họ sẽ ở bên bạn mãi mãi.Hãy nhớ, nói một lời dịu dàng đối với những người kính trọng bạn bởi vì con người nhỏ bé đó một ngày nào đó sẽ lớn, lớn hơn cả bạn.
Hãy nhớ, ôm thật chặt người ngồi kế bên bởi vì đó chính là kho báu duy nhất của con tim và nó không tốn một xu.Hãy nhớ, một nụ hôn hay một cái ôm từ sâu thẵm con tim có thể sẽ chữa lành những vết thương.Hãy dành thời gian để yêu thương, để nói chuyện và để chia sẻ những điều quý giá trong tâm hồn bạn.

Xem chi tiết

Có bao giờ bạn nghĩ đó là hạnh phúc?

Hạnh phúc là khi sáng sớm thức dậy được nhìn thấy ba, thấy mẹ, thấy những người thân yêu vẫn bình an bên cạnh.
Là một ngày vẫn được ăn đủ 3 bữa, là những khi đói lòng sẽ có bữa cơm gia đình ấm cúng.
Hạnh phúc là khi được tới trường, được đi học và được vui vẻ bên bạn bè.
Là khi những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống vun đắp nụ cười trên môi, là được trông thấy nụ cười mãn nguyện của những người thân yêu.
Hạnh phúc là khi những nỗ lực được đền đáp, những cố gắng được đáp trả một cách xứng đáng.
Là khi khó khăn không chùn bước, là khi mỉm cười với chiến thắng và học cách vượt lên khi thất bại.
Hạnh phúc là khi một ngày bạn chợt nhận ra mình thật giàu có: có ba, có mẹ, có người thân, bạn bè xung quanh.
Là khi thấy mọi người vẫn khỏe mạnh, là khi cùng sum vầy bên nhau, chia sẻ những phút giây bình yên cũng như khó khăn trong cuộc sống.
Hạnh phúc là khi cậu bạn mình vẫn thầm thương trộm nhớ cười một cái thật tươi khi thấy mình đi qua và tim chợt ấm nồng…
Là khi những khoảng khắc đáng yêu được lưu giữ trong tim, và thỉnh thoảng được lôi ra để hoài niệm về một thời đáng nhớ.
Hạnh phúc là khi cô bạn thân hằng ngày vẫn luôn bên cạnh an ủi, động viên những khi buồn, sẻ chia, chúc mừng khi chiến thắng với mình.
Là khi bạn nhận ra giá trị đích thực của tình bạn nằm ở đâu để rồi biết cách trân trọng, nâng niu thứ tình cảm vô giá ấy.
Hạnh phúc là ngôi nhà thân yêu, con đường nhỏ, lối xóm thân thương vẫn hằng ngày bao bọc lấy mình để đến khi xa rồi…, chao ôi là nhớ!
Là khi gật gù ngẫm “Khi ta ở đất là nơi ta ở. Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn” mà sao thấy thấm thía thế.
Hạnh phúc là khi bạn biết hài lòng với những gì mình có nhưng vẫn không ngừng vươn lên khi có cơ hội.
Là khi nắm bắt thành công phía trước, nhận ra nỗ lực và niềm đam mê chính là chìa khóa của thành công.
Và hơn bao giờ hết, hạnh phúc là những điều nhỏ nhặt, vụn vặn mà đôi khi bạn không để ý hay lãng quên chúng.
Có những người có thể cả ngày, cả tuần, cả tháng, thậm chí cả năm, cả đời kêu than rằng mình bất hạnh. Đó là khi họ không nhìn vào những thứ xung quanh mình và tương lai tươi sáng phía trước nếu họ biết phấn đấu, nỗ lực. Họ có bố, có mẹ, có gia đình, hơn rất nhiều người sinh ra đã không biết mặt cha mẹ mình như thế nào và chưa một lần được tận hưởng vòng tay âu yếm của mẹ, là răn dạy của cha. 

Họ được ăn, học hơn rất nhiều những đứa trẻ hàng ngày phải lang thang ngoài đường kiếm sống vẫn khao khát được một lần ngồi trên ghế nhà trường, đón nhận những tri thức mà nhiều học sinh hiện nay coi là thừa, là không cần thiết và không học.

Họ có bạn bè, có cuộc sống phía trước hơn rất nhiều những người đang phải đối mặt với những căn bệnh hiểm nghèo. Những con người ấy họ khát khao được sống một cách mãnh liệt và họ trân trọng những khoảnh khắc còn được bên người thân thay cho những người luôn kêu chán nản, mệt mỏi với cuộc sống và tìm đến cái chết một cách dễ dàng.
Họ có bạn bè, được mọi người quan tâm khi buồn, được sẻ chia niềm vui hơn là những đứa trẻ vì quá nghèo hay bệnh tật mà không có nổi một người bạn để cùng sát cánh bên nhau…
Thế đó, khoảng cách giữa hạnh phúc và bất hạnh chỉ là một ranh giới rất mỏng manh. Nếu bạn biết quý trọng những gì bạn đang có thì nó sẽ là hạnh phúc, còn không, sẽ là ngược lại khi bạn thấy cuộc sống thật tăm tối với những bất hạnh luôn bám chặt lấy bạn.
Vậy thì, ngay từ hôm nay, bạn hãy học cách trân trọng cuộc sống và yêu quý những điều giản dị mà vô giá bên cạnh mình đi nhé. Hạnh phúc ắt sẽ mỉm cười với bạn!



Xem chi tiết

Giọt cafe sữa cho cuộc sống

Đôi khi cuộc sống làm bạn mệt mỏi, phải đối đầu với bao áp lực từ công việc, gia đình, bạn bè, tình yêu…Hãy dừng lại, vì khi đó bạn đang vội vã và hấp tấp. Bạn hãy lắng nghe thật sâu tâm hồn của bạn… Khi bạn uống cafe hay cafe sữa cũng vậy, điều bạn cần thật sự là cafe chứ không phải là một chiếc cốc đẹp. Và trên thực tế ..bạn làm mọi thứ chỉ để thưởng thức “giá trị cuộc sống”, đừng vì thành bại, hư danh mà đánh mất đi chính mình, bạn nhé.
Chậm lại….thật chậm lại…. Hãy nhớ rằng, cuộc sống là một ly cafe sữa, có ngọt ngào và có đắng chát…nhưng như vậy, mới là cuộc sống…
Trong cuộc sống, đôi khi chúng ta cảm thấy rất hạnh phúc trước những thành công, cảm thấy mình may mắn khi đạt được cái này, gặt hái được cái khác…Nhưng có lúc, chúng ta lại mệt mỏi vì những khó khăn, mệt mỏi vì phải đấu tranh, vượt qua trắc trở trong tình yêu, bè bạn, gia đình và sự nghiệp…
Cuộc sống là thế, luôn có những mảng tối và mảng sáng khác nhau, không ai trong chúng ta không bao giờ biết buồn và không ai trong chúng ta chưa biết tới niềm vui. Hãy cảm nhận rằng hạnh phúc như những giọt sữa ngọt ngào, và khó khăn bất hạnh như giọt cafe đắng nghét… Bạn không thể uống mãi ly cafe không đường cũng như bạn không tài nào chỉ ngồi ăn những muỗng sữa ngọt ngào mà không biết ngán.

Vị ngọt của sữa và vị đắng của cafe trộn lẫn mang đến cho ta hương vị của cuộc sống. Có những người thích uống cafe nhiều hơn và có những người thích cafe ít ít thôi…dù thế nào cũng phải có vị đắng của cafe. Và bạn hãy tận hưởng cuộc sống này như tận hưởng một ly cafe sữa…có lúc vui và cũng có lúc buồn… Khi bạn chiến thắng, hãy nhớ rằng vị đắng sẽ còn quay trở lại bất cứ lúc nào, và những khi bạn buồn, hãy học lấy sự ngọt ngào trong thất bại. Cuộc sống muôn màu muôn vị và sẽ mang đến cho chúng ta từ bất ngờ này đến bất ngờ khác. Và cho dù vui hay buồn, bạn hãy tự hào rằng mình đang tận hưởng cuộc sống, như là đang tận hưởng một ly cafe sữa: có ngọt ngào mà cũng có đắng môi…

Cuộc sống đem lại cho mỗi chúng ta những bài toán khác nhau để mỗi người tự tìm ra phương pháp giải, hãy cố gắng nỗ lực vượt qua chính mình để có thể gặt hái được những điểm 10 mà cuộc sống ban tặng. Những lời phê bình của cuộc sống trong bài kiểm tra cuộc đời mà bạn trải qua sẽ là hành trang để bạn đi tới thành công. Vì thế, đừng bao giờ thua cuộc với chính mình bạn nhé, bạn làm được, tôi làm được, mọi người ai cũng làm được. Chỉ đơn giản là ly cafe sữa thôi mà đúng không?

Xem chi tiết

Câu chuyện xây nhà và xây dựng cuộc đời

Người thợ xây nọ đã làm việc rất chuyên cần và hữu hiệu trong nhiều năm cho một hãng thầu xây dựng. Một ngày kia, ông ngỏ ý với hãng muốn xin nghỉ việc về hưu để vui thú với gia đình.
Hãng thầu rất tiếc khi thiếu đi một người thợ giỏi đã tận tụy nhiều năm. Hãng đề nghị ông cố gắng ở lại giúp hãng xây một căn nhà trước khi thôi việc. Ông ta nhận lời.
Vì biết mình sẽ giải nghệ, cùng với sự miễn cưỡng, ông ta làm việc một cách tắc trách qua quít, xây dựng căn nhà với những vật liệu tầm thường, kém chọn lọc, miễn có một bề ngoài đẹp đẽ mà thôi.
Mấy tháng sau, căn nhà đã hoàn thành. Người chủ hãng mời ông đến, trao cho ông chiếc chìa khóa của ngôi nhà và nói: “Ông đã gắn bó và làm việc rất tận tụy với hãng trong nhiều năm, để tưởng thưởng về sự đóng góp của ông cho sự thịnh vượng của hãng, chúng tôi xin tặng ông ngôi nhà vừa xây xong!”
Thật là bàng hoàng. Nếu người thợ biết mình sẽ xây cất căn nhà cho chính mình thì hẳn ông ta đã làm việc cẩn thận hơn và chọn lựa những vật liệu có phẩm chất hơn. Sự làm việc tắc trách chỉ có mình ông biết và nay thì ông phải sống với căn nhà mà ông biết rõ là kém phẩm chất như thế nào.
Câu chuyện người thợ xây cũng tương tự như chuyện đời của chúng ta. Cũng như người thợ già kia, chúng ta thường tạo dựng một đời sống hào nhoáng, tạm bợ, đua đòi không chú trọng tới phẩm chất của nó. Nhiều khi ngồi kiểm điểm những sự bê bối của mình trong quá khứ, chúng ta thấy mình đang phải cam chịu những hậu quả của nó.
Cuộc đời là một công trình kiến trúc do chính mình tạo nên. Đời sống hiện tại là kết quả của sự tạo dựng trong quá khứ, đời sống ngày mai sẽ là kết quả của sự tạo dựng hôm nay. Hãy xây dựng đời mình một cách đúng đắn!

Xem chi tiết

10 cách thay đổi cuộc đời

- Nghe có vẻ ngớ ngẩn khi nghĩ rằng một hiệu ứng nhỏ nhất cũng có thể tạo ra tác động tích cực nhưng chúng ta cần bắt đầu từ đâu đó chứ. Hãy xem 10 đề xuất dưới đây để đổi thay cuộc sống của mình theo hướng tích cực nhé!
 
Nhớ, cần 21 ngày để hình thành một thói quen!
1. Lấy một chai nước Tiêu chuẩn này là 8-10 ly nước mỗi ngày; sẽ nhiều hơn,nếu bạn là một nữ vận động viên.
2. Chậm lại! Hầu hết chúng ta dường như luôn vội vàng. Và thật không may, lịch sinh hoạt trong gia đình, những cuộc họp và giờ làm việc cố định mỗi ngày đã tạo ra sự vội vàng này. Bạn sẽ ngạc nhiên khi những yếu tố gây căng thẳng sẽ gậm nhấm nhiều năm sống của bạn. Nhưng bạn có thể ngăn chặn điều này bằng cách hãy tự tạo cho mình những thư giãn nho nhỏ. Hãy ngồi tihền với chiếc iPod nếu muốn tránh những cơn thịnh nộ từ xa. Hãy biết nói “không”. Và khi lái xe, hãy tập hít thở thật sâu và chậm.
3. Tránh xa các loại điện thoại thông minh Trong thế giới siêu kết nối, thật dễ đề ngồi online hàng giờ mà không cần phải ngồi bên máy tính. Và nó nuốt chửng cuộc sống xung quanh bạn, từ âm thanh, hình ảnh và quan trọng là cả những người mà bạn yêu thương. Vậy nên, hãy tắt nó trong vài giờ, ngừng kiểm tra email. Mọi thứ sẽ ở đó ngay khi bạn đăng nhập mà.
4. Ngừng dùng thẻ tín dụng Hãy bắt đầu mua sắm bằng tiền mặt để tránh sự phụ thuộc và lạm dụng thẻ tín dụng. Không bao giờ là quá muộn cho một kế hoạch tài chính mới để thoát khỏi cảnh nợ nần.
5. Ôm ấp 30 phút mỗi ngày Phụ nữ thật sự có nhu cầu ôm ấp. Cho dù với một vật nuôi hay đứa trẻ hay đơn giản là chiếc gối ôm. 30 phút ôm ấp sẽ mang lại những tác dụng đáng ngạc nhiên cho sức khỏe thể chát và tinh thần. Cái ôm chặt, vuốt ve thậm chí là mát-xa đều sẽ làm tăng tiết một hooc-môn giúp làm dịu tâm trạng, giảm căng thẳng và lo lắng, làm tăng lòng tự trọng và cải thiện sức khỏe nói chung. Vậy là bạn đã biết sử dụng thời gian rảnh rỗi một cách khôn ngoan rồi chứ.
6. Khởi động một kế hoạch tập thể dục Tập thể dục rất cần thiết. Điều này không hề mới đối với chúng ta nhưng rất nhiều phụ nữ không thể tìm cho mình 1 khoảng thời gian nào đó dành cho việc này. Hãy bắt đầu 1 kế hoạch mới, đặc biệt nếu 6 tháng vừa qua không có sự tập luyện nào. Chỉ cần bạn bớt nửa tiếng hý hoáy với chiếc điện thoại là đủ. Bạn có thể tập yoga hay một bài tập mới nếu thấy chán.
7. Đọc nhãn thực phẩm Qui tắc số 1 của tôi là nếu không thể phát âm được thành phần ghi trên nhãn hàng thì không mua sản phẩm đó và chắc chắn là không ăn nó. Tuy nhiên, có những chất bạn đọc tốt nhưng số lượng lại khủng khiếp, thường đó là muối và chất béo. Rồi một số thành phần khác tuy ít nhưng lại gây hại như các chất phụ gia. Vì vậy hãy tránh xa các sản phẩm này, chuyên tâm cho trái cây và rau tươi.
8. SPF Gương mặt, gót chân, đầu gối và cả khuỷu tay và rồi cả da đầu và tai. Khi bạn bắt đầu thấy chúng trắng bệch thì hãy mua 1 lọ dưỡng da có chứa chất chống nắng. Và ngay cả mùa đông, trời thường u ám hơn là nắng đẹp thì bạn vẫn cần kem chống nắng. Nếu bạn bắt đầu bây giờ, bạn sẽ giảm nguy cơ ung thư da sau này.
9. Kiểm tra tủ quần áo Có bao nhiêu người trong chúng ta không có cái gì đó trong tủ quần áo vẫn còn nguyên nhãn mác? Hãy kiểm tra ngay. Nếu dùng được thì đừng chần chừ còn nếu không hãy mang đi làm từ thiện hay cho ai đó.
10. Tạo “kho” hạnh phúc Bạn có một ước mơ chưa thực hiện được? Bạn sợ đi làm mỗi ngày? Các mối quan hệ của bạn đều trong tình trạng tốt đẹp? Bạn hạnh phúc khi gặp ai đó? Hãy lên danh sách những công việc, con người hay kỳ nghỉ mang lại cho bạn hạnh phúc. Sau đó, phân loại và hiện thực hóa những mong muốn đó. Hãy nhớ rằng: cần bắt đầu từ những điều nho nhỏ. Thấm nhuần những thói quen mới. Sau đó tiếp cận cho các mục tiêu còn lớn hơn. Bạn còn những thay đổi nhỏ nào muốn thêm vào danh sách này?

Xem chi tiết

Thành Cát Tư Hãn và con chim ưng trung thành

uổi sáng nọ, một chiến sĩ Mông-Cổ, Thành Cát Tư Hãn, và các thuộc hạ của ông đi săn. Những người cùng đi với ông mang theo cung tên, nhưng Thành Cát Tư Hãn mang theo trên cánh tay của ông con chim ưng mà ông yêu thích: nó sẽ bắt mồi nhanh hơn và chính xác hơn bất cứ mũi tên nào, bởi vì nó có thể bay vút lên trời cao và nhìn thấy mọi vật mà con người không thể thấy.
  
Tuy nhiên, mặc cho mọi cố gắng nhiệt tình của họ, họ vẫn không thể tìm thấy gì cả. Thất vọng, Thành Cát Tư Hãn quay lại chỗ cắm trại, và để khỏi phải cáu kỉnh với đám thuộc hạ, ông rời nhóm, cỡi ngựa đi một mình. Họ đã ở lại trong rừng lâu hơn dự tính, và Thành Cát Tư Hãn cảm thấy vô cùng mệt mỏI và khát nước. Trong sức nóng của mùa hè, mọi dòng suối đều khô cạn, và ông không tìm được nước để uống. Thế rồi, hết sức ngạc nhiên, ông nhìn thấy một dòng nước nhỏ chảy ra từ một tảng đá ngay trước mặt ông.
Ông nhấc con chim ưng ra khỏi cánh tay, và lấy ra chiếc cốc bằng bạc mà lúc nào ông cũng mang theo bên mình. Thật lâu nước mới chảy đầy cốc và, ngay lúc ông đưa chiếc cốc lên môi mình, con chim ưng bay lên và giật chiếc cốc từ tay ông rồi ném nó xuống đất.
Thành Cát Tư Hãn giận lắm, nhưng vì con chim ưng rất được ông yêu thích nên ông cho rằng có lẽ nó cũng khát nước. Ông cúi xuống nhặt chiếc cốc lên, lau sạch bụi đất, và lại hứng nước vào cốc. Lần này, khi nước chỉ mới được nửa cốc, con chim ưng lại lao đến tấn công và làm đổ nước lần nữa.
Thành Cát Tư Hãn rất quý con chim, nhưng ông không thể chấp nhận sự vô lễ như thế trong bất cứ hoàn cảnh nào; không chừng có ai đó nhìn thấy cảnh này từ xa và, sau đó, sẽ kể lại cho các chiến binh của ông rằng một nhà chinh phục vĩ đại mà lại không thể thuần hoá nổi chỉ một con chim.
Lần này, ông rút kiếm ra khỏi vỏ, nhặt chiếc cốc và lại hứng nước, một mắt canh chừng dòng nước chảy, còn mắt kia để ý đến con chim ưng. Ngay lúc ông có đủ nước trong cốc và sắp uống, thì con chim ưng lại bay lên và lao về phía ông. Thành Cát Tư Hãn, với một nhát kiếm, đâm thủng qua lồng ngực con chim.
Tuy nhiên, dòng nước kia cũng đã khô cạn và Thành Cát Tư Hãn quyết định tìm một cái gì đó để uống, ông leo lên tảng đá để tìm nguồn suối. Ông kinh ngạc khi thấy quả nhiên có một vũng nước, và ngay giữa vũng nước đó là xác một con rắn độc nguy hiểm nhất của miền đất này. Nếu ông lỡ uống nước đó, chắc hẳn ông đã chết rồi.
Thành Cát Tư Hãn quay lại chỗ cắm trại, ôm theo xác chết của con chim ưng. Ông ra lệnh làm một bức tượng chim bằng vàng, và trên một cánh chim, ông khắc dòng chữ:
” Thậm chí khi một người bạn làm điều gì đó anh không thích, người đó vẫn cứ là bạn của anh.”
Và trên cánh bên kia, ông khắc dòng chữ:
“Bất cứ hành động nào được thực hiện trong sự giận dữ đều là hành động đưa đến sự thất bại.”

Xem chi tiết

Quy luật của tình yêu

Một câu chuyện hay và có ý nghĩa về cuộc sống, giúp mỗi người có thể rút ra những bài học cho riêng mình để có thể sống tốt hơn, sống có ý nghĩa hơn.

Ba hành khách cùng đi trên một chuyến tàu tới ga Tình yêu: Sòng phẳng, Ích kỷ và Vị tha. Cả ba đều mang theo mình hai gói đồ: Nhận và Cho, nhưng độ nặng nhẹ khác nhau: Sòng phẳng: Cho bằng Nhận; Ích kỷ: Cho ít hơn Nhận và Vị tha: Cho nhiều hơn Nhận.



Trong lúc rỗi rãi ba người tán gẫu về hành lý của mình. Sòng phẳng lên tiếng:

- Tôi thấy hành lý của các anh lệch lạc, thật khó mang theo. Còn tôi luôn cân đối Cho và Nhận nên mang đi dễ dàng.

- Anh làm thế nào cho cân được? Ích kỷ hỏi.

- Thì tôi phải tính chứ. Tôi chỉ cho đi khi tôi chắc có thể nhận về một lượng tương đương. Cho không hay nhận không của ai cái gì, tôi đều không thích. Tính tôi là vậy, không muốn mắc nợ hay mang ơn.

Ích kỷ:

- Anh nói nghe như thể đi mua hàng vậy: Tiền nhiều mua được nhiều, tiền ít mua được ít, không tiền không mua. Nhưng tình cảm đâu thể đong đếm theo cách đó.

Sòng phẳng cười phá lên, rung cả hai vai. Ích kỷ ngạc nhiên:

- Tôi nói vậy không đúng à?

- Quá đúng là khác. Tôi chỉ buồn cười là trông 2 gói hành lý của anh bên Cho thì nhẹ bên Nhận thì nặng, vậy mà anh cũng nói được câu đó.

Ích kỷ nhìn lại 2 gói đồ của mình, gật đầu. Sòng phẳng thoáng bâng khuâng:

- Không phải lúc nào tôi cũng sòng phẳng cả đâu. Có những người cho tôi nhiều mà tôi không cho lại được là mấy. Ví như tình yêu cha mẹ cho tôi gần như vô hạn, chẳng kể tôi có đáp lại hay không. Vậy là tôi Nhận nhiều hơn Cho. Với con cái thì tôi Cho chúng nhiều hơn Nhận về. Cũng nhờ có sự bù trừ như vậy mà 2 gánh hành lý của tôi thường cân nhau.

Ích kỷ tán thành:

- Tôi thấy kiểu hành lý của anh giờ đang thịnh hành. Nhiều người thích sòng phẳng cả trong tình yêu.

Sòng phẳng trầm ngâm:

- Đôi khi tôi cũng không thích sống thế này đâu. Luôn phải tính toán nhiều - ít, luôn phải dừng gánh để sẻ từ bên này sang bên kia. Tôi thấy mệt mỏi và nhiều lúc trống rỗng, vô cảm.

Ích kỷ:

- Tôi cũng giống anh, luôn phải so đo tính toán. Nhưng tôi phải tính sao cho Nhận về mình nhiều hơn. Tôi chỉ thích nghĩ cho mình thôi mà.

- Nhận nhiều như thế anh có hài lòng không? Sòng phẳng hỏi.

- Chả mấy khi tôi vừa lòng. Tôi luôn canh cánh trong lòng: Mình có bị mất mát gì không? Cho như thế có nhiều quá không?

- Anh có người yêu không?

- Có chứ. Tôi rất yêu người yêu tôi là đằng khác. Nhưng tôi luôn lo sợ. Tôi sợ mình cho nhiều quá lỡ tình yêu bỏ tôi đi thì tôi chẳng được gì. Tôi không muốn nhận về tay trắng. Đó là nỗi ám ảnh của tôi.


Tàu qua cầu vượt sông Âu Lo. Tiếng xình xịch của đầu máy át lời tâm sự của Ích kỷ. Qua khỏi cầu, tiếng ồn dịu lại, Ích kỷ và Sòng phẳng lúc này mới nhớ tới người bạn đồng hành thứ ba. Vị tha nãy giờ vẫn yên lặng lắng nghe. Khi thấy hai bạn hướng mắt về mình mới khẽ khàng cất lời:

- Hai anh đều có lý lẽ của mình. Lập luận của anh Sòng phẳng thuần túy là của bộ óc, không có mấy liên hệ đến trái tim. Chính vì vậy anh luôn thấy căng thẳng, mỏi mệt và đôi khi trống rỗng. Còn anh Ích kỷ yêu ghét rõ ràng, nhưng tình yêu của anh là "vì mình, cho mình". Bởi yêu mình quá mà anh thường trực lo sợ. Tôi nói vậy có phải không hai anh?

Ích kỷ và Sòng phẳng đang mải nghĩ ngợi nên không trả lời. Vị tha nói thêm:

- Anh Sòng phẳng nói đúng: Hành lý của tôi không cân, Cho nhiều hơn Nhận. Ấy là vì tình cảm xuất phát tự đáy lòng thì rất chân thành và giản dị. Tôi thấy rằng Cho là lẽ tự nhiên, không gì vui bằng làm cho người mình thương yêu được hạnh phúc. Niềm vui khi dâng tặng làm vơi gánh nặng của tôi, cho tôi sự thanh thản, đủ đầy.

- Đủ đầy? Sòng phẳng và Ích kỷ cùng thốt lên. Cho là mất chứ, cho nhiều thì phải còn ít đi mới phải.

Vị tha mỉm cười:

- Đấy là về mặt vật chất, là quy luật trong Toán học thôi. Quy luật của tình yêu thì khác. Lát nữa đến nơi, tôi sẽ chỉ cho các anh.

Ích kỷ và Sòng phẳng nhìn gánh hành lý của Vị tha, lại nhìn hành lý của mình, lòng chưa hết băn khoăn. Cũng vừa lúc tàu đến ga Tình yêu. Tàu chạy chậm dần, chậm dần rồi dừng hẳn.

Ngước nhìn vào sân ga, Sòng phẳng và Ích kỷ đều trông thấy dòng chữ có nội dung Vị tha vừa nhắc đến. Hai người rất đỗi ngạc nhiên vì họ đi trên chuyến tàu nhiều lần, đến ga Tình yêu đã nhiều mà chưa bao giờ thấy hàng chữ đó. Thực ra quy luật của Tình yêu luôn có ở đó, nhưng chỉ những ai có trái tim nhạy cảm mới thấy và thấu hiểu.

Bạn thân mến, tôi sẽ không nói hàng chữ trên sân ga Tình yêu nói gì vì tôi chắc bạn cũng đoán ra được. Để kết thúc câu chuyện, tôi chỉ xin tiết lộ về những người sẽ đón 3 hành khách của chúng ta cùng hành lý Cho và Nhận của mỗi người: Đón Sòng phẳng là Khô khan, Ích kỷ sánh đôi cùng Bất an, và người đón đợi Vị tha chính là Hạnh phúc.

Xem chi tiết

Tha thứ thật sự có dễ?

Bước qua một chặng đường không ngắn nhưng cũng thật dài, có người đi hết cả một đời vẫn không học được cách thứ tha, chỉ hai chữ "thôi sao" chất chứa trong nó bao vị tha và lòng bao dung. Khi còn nhỏ ta đã được học rằng, ta giận hờn với bạn bè nhưng rồi vẫn chơi cùng nhau. Nhưng dường như càng lớn lên thì ta lại khó thứ tha hơn, ta nghĩ họ có lỗi thì họ phải biết ăn năn và làm một điều gì đó để chuộc lỗi lầm của mình. Và đôi khi lỗi lầm đó phải trả giá rất đắt.
Người đời định nghĩa sao về cái xấu và cái tốt, ở hiền có gặp được lành hay không? Còn ta cảm nhận nó theo cách của mình, vì có thể người ta xấu với mình nhưng tốt với người khác. Đời có ai cho không nhau cái gì, thôi thì ta cứ nghĩ ra sao nó sẽ là thế đấy.
Nếu một lúc nào đó người đời gây ra lỗi lầm với chính ta, ta cũng sẽ phải học cách tha thứ, chỉ có tha thứ thì tâm hồn ta mới được nhẹ nhàng.
Ta ghét sự lừa lọc, ai trong đời cũng vài lần nói dối, nếu điều ấy không có hại thì đôi khi nói dối cũng là một điều tốt hay sao. Ngày xưa mẹ đã bao lần nói dối, mẹ nói mẹ không thích ăn đồ ăn ngon, mẹ không thích quần áo đẹp… vì mẹ muốn nhường lại cho các con của mẹ.
Trong đời ai cũng có người để ghét - yêu, để cười - khóc. Phải nói rằng không ai là chưa trải qua điều này, nhưng ta luôn cố gắng để nhận và trao những yêu thương nhiều hơn ghét, vì chỉ có yêu thương mới giúp con người ta xích lại thêm gần.
Nỗi buồn gần như lúc nào cũng hiện hữu quanh ta, mỗi người sẽ có một tâm hồn cảm nhận cuộc sống của riêng mình. Đôi khi ta bất chợt thấy nụ cười của trẻ thơ ta sẽ thấy nó hồn nhiên và yêu đời, hãy nở nụ cười trên môi, nó sẽ mang lại niềm vui cho cuộc sống.
Hôm nay ta đang vui rồi bỗng nhiên người mang cho ta một nỗi buồn vô hạn, ta chênh vênh, muốn ngã gục… đời ngả nghiêng theo ta. Người dạy ta một bài học quá đắt giá, ta nhận ra không nên đặt niềm tin quá nhiều vào người.
Ta cám ơn người, sự quan tâm của người như một vòng tay nâng đỡ lúc ta gặp khó khăn. Người đã giang rộng cánh tay cho bao nhiêu người rồi, ta là người thứ mấy nhỉ? Chắc không đếm nổi, vì ta đã ngộ nhận chăng.
Người nói mình có lỗi, người rất chân thành đó. Nhưng sự chân thành ấy không còn có ý nghĩa với ta. Người nói ta đừng chỉ triết mà hãy mắng người, nhưng rất tiếc ta không làm được. Ta xin lỗi.
Người biết không? Nếu kí ức quay lại ta không mong có ngày hôm nay. Ta ước gì nó chỉ là một giấc mơ, khi ta tỉnh dậy nó đã không còn trong suy nghĩ của ta nữa.
Nhưng đối với ta mọi thứ đã đi mất rồi, mấy ngày vừa qua ta sống trong sự dày vò, ta mong một lời xin lỗi từ ai đó. Lúc ấy ta sẽ bỏ qua tất cả, cả sự nói dối của người. Ta vẫn mong như trước đây, vẫn chia sẻ, hỏi thăm.
Hãy quên đi vậy, coi như ta chưa quen người trong ý nghĩ. Trong sớm mai mong người luôn bình an. Người bạn tốt của ta.

Xem chi tiết

Tha thứ, liệu "đánh vần" có khó?

Trong một lần “thả hồn’ cùng cuốn sách với nhan đề “Đi tìm hạnh phúc từ cuộc sống”, tôi mới chợt nhận ra nhiều điều. Từng câu truyện là những bài học làm người mà tôi cần thấu hiểu kĩ càng. Đã có người bảo tôi rằng: Cuộc sống này không tặng ta bất kì cái gì, nó chỉ ban cho ta gian nan và thử thách để giúp ta khôn lớn hơn, thế thôi. Còn những điều khác ta hãy tự khám phá trong từng bước chân ta đi. Và tôi hiểu được rằng sống là cần phải biết tha thứ.

Tha thứ là điều đã có sẵn ở trong lòng mỗi con người. Điều mà chúng ta không biết ở đây là tha thứ như thế nào? Và khi tha thứ sẽ ra sao?


Ừ thì có lẽ trong cuộc sống này có những điều mà ta không thể nào biết trước được cũng như những lỗi lầm của ta hay người khác.


Con người với trái tim nhỏ bé và yếu đuối thì cần nhiều hơn những yêu thương đơn giản, cần sự chở che, đỡ đần hay cần được thả tự do để thỏa sức vẫy vùng ngoài bầu trời rộng lớn kia. Nhưng dù ta có bay đến đâu hay đi xa đến mấy thì cuối cùng rồi ta cũng cần nơi để dừng chân, cần nơi để ta dựa dẫm và vun đắp những mầm non yêu thương. Khi ấy ta cần biết mấy những niềm tin yêu, và ta đã có chúng, hạnh phúc cứ thế mà chào gọi.



Nhưng rồi bỗng một ngày ta nhận ra những yêu thương bên cạch ta mang niềm dối trá, ta biết được rằng cô bạn/cậu bạn thân đã phản bội lại ta, hay ngay cả những người dưng cũng làm điều tồi tệ với ta, khi ấy đừng để những bực dọc và nỗi buồn xâm chiếm, ta hãy bình tĩnh mà suy ngẫm nhé ! Và ta phải luôn khắc ghi trong lòng 2 từ “tha thứ”. Hãy tha thứ cho họ dù họ có làm gì đi nữa, họ có cướp đi người ta yêu, có dối gạt ta để ta phải trắng tay, làm ta phải thật khổ sợ thì cũng hãy tha thứ, nhé ! “ Bởi có 1 thứ gì mất đi thì cũng có một thứ khác đến bên ta.

Đời người trôi đi theo những dòng nước vô tri của thời gian. Và chắc cũng vì vậy mà đã có đôi lần ta làm người khác bị tổn thương, đau lòng. Và trong thâm tâm ta thì thực sự không muốn điều ấy, ai lại muốn người khác ghét mình kia chứ. Lúc ấy ta cần lắm vòng tay nhân ái, sự tha thứ nơi những người ấy để ta được bình yên, thanh thản trong lòng.




Và tôi có một thông điệp muốn dành tặng riêng cho những ai đang đọc bài viết này:

“Cuộc sống chính là cây hoa để bạn trồng.
Cuộc sống chính là những người xung quanh để bạn nhận ra và tìm ra ai là bạn trong số họ.
Cuộc sống chính là tất cả những thành công và thất bại, nó mang lại cho bạn kinh nghiệm sau mỗi lần tự đứng dậy.
Cuộc sống là tất cả nhưng cũng không là gì nếu bạn quay lưng với nó, nó có tốt đẹp hay không phần nhiều là do chính mình”



Vì vậy hãy sống tha thứ để cuộc sống này trở nên tốt đẹp và nhẹ nhàng hơn trong tâm hồn bạn. Vì chính bản thân bạn cũng cần điều ấy và cả những người khác cũng vậy !

Xem chi tiết

Học cách tha thứ

Có người hỏi: vì sao bút chì có tẩy?
Chẳng phải câu trả lời đã quá rõ ràng rồi sao:
để xóa đi những chữ viết sai, viết chưa đẹp hoặc
để xóa hoàn toàn một đoạn văn nào đó!

Vậy có bao giờ bạn tự hỏi mình: phải chăng trong cuộc sống này, chúng ta cũng cần có một cục tẩy cho riêng mình?

Để xóa đi những sai lầm của người khác và của chính bản thân ta!
Có lúc chúng ta keo kiệt, không dùng đến cục tẩy đó khiến cho những trang giấy cuộc đời nhem nhuốc những dòng gạch và xóa!

Bất cứ ai cũng có lúc gặp sai lầm, bất cứ ai cũng gây ra những lỗi lầm khắc sâu trong lòng người khác!

Có người ghi nhớ để rồi mãi mãi khắc khoải vì vết thương đó!
Có người để nó bị thời gian xóa đi, trống trơn phẳng lặng
để viết lên những bài viết cuộc đời đặc sắc hơn, ý nghĩa hơn!

Người ta nói rằng cuộc đời là một trang giấy trắng, và chính chúng ta sẽ quyết định viết nó như thế nào! Khi một đứa trẻ mới vào lớp một, cô giáo không cho chúng viết bằng bút bi mà viết bằng bút chì!

Bởi vì sao bạn nhỉ? Vì bàn tay yếu ớt của các bé nhất đính sẽ có lúc viết những nét nghuệch ngoặc, sai từ này từ khác! Và khi đó, bé sẽ dùng tẩy để tẩy đi những chữ viết chưa đúng, chưa đẹp của mình!

Chúng ta cũng vậy, không ai sinh ra đã có thể viết lên những bài ca cuộc đời một cách hoàn chỉnh!
Có lúc chúng ta vì vội vã mà đi sai phương hướng dẫn đến những hậu quả khôn lường, có lúc vì chủ quan mà mắc sai lầm không thể sửa chữa!

Làm thế nào đây?
Ngồi trách móc bản thân và hứng chịu những lời trách móc của người khác?
Như vậy có giải quyết được gì không?

Lúc ấy chúng ta cần biết tẩy đi những sai lầm mắc phải và làm lại từ đầu với những bước đi thận trọng hơn!
Không ai có thể trưởng thành mà chưa một lầm vấp ngã hay mắc sai lầm!

Mỗi em bé trước khi biết đi cũng trải qua quá trình chập chững với không ít lần vấp ngã!
Đừng tự trách bản thân mình quá nhiều bạn ạ!
Cũng như đừng trách móc những người khác khiến họ cảm thấy mình kém cỏi mà mất hết niềm tin vào chính bản thân họ!

Hãy biết chấp nhận sai lầm như một điều tự nhiên trong cuộc sống để đối mặt với sai lầm và thất bại một cách nhẹ nhàng hơn! Bạn biết đấy, cục tẩy sinh ra để xóa đi những chữ viết chưa được tròn trịa, chưa được chính xác thì chúng ta cũng hãy dùng cục tẩy của mình – sự bao dung và thứ tha để tẩy đi những sai lầm của mình và người khác mắc phải!

Đừng quá khắt khe với người khác, cũng đừng chỉ nhìn vào những sai lầm của họ mà đánh giá con người họ!
Bất kỳ ai cũng có lúc mắc phải sai lầm. Quan trọng là họ biết mình sai để sửa. Còn chúng ta đừng chỉ biết nhìn vào những sai lầm đó, mà hãy nghĩ đến những gì họ đã cố gắng, đã nỗ lực để làm tốt công việc của mình!

Có câu chuyện về chiếc bánh bị cháy, bạn đã nghe bao giờ chưa nhỉ?

Một người phụ nữ phải làm việc 8h/ngày, lại còn chăm sóc gia đình và làm hết mọi công việc của một người nội trợ! Một ngày nọ cô mệt nhoài với hàng tá công việc ở cơ quan khiến cô có cảm giác như kiệt sức! Về nhà cô còn phải dọn dẹp nhà cửa và nấu ăn cho chồng và con của cô! Khi người chồng đón con từ trường về, cũng là lúc cô nướng xong mẻ bánh quy trong lò! Thế nhưng vì quá mệt nên cô đã để quên nó một lúc khiến cho một vài chiếc bị cháy!
Lúc ăn tối, đứa con quan sát xem có ai nói gì về những chiếc bánh cháy đó không, nhưng chẳng có ai lên tiếng cả! Khi dọn bát đĩa, người vợ ngỏ ý xin lỗi về những chiếc bánh cháy nhưng người chồng dịu dàng nói: có gì mà em phải xin lỗi chứ, hơn nữa mùi vị nhưng chiếc bánh ấy rất ngon!

Người vợ mỉm cười hạnh phúc!
Khi đưa con đi ngủ, nó thì thầm hỏi bố nó: có thật bố thích ăn bánh quy cháy không? Không con ạ, anh ta nói với con! Nhưng hôm nay mẹ con rất mệt mà vẫn phải chuẩn bị bữa ăn cho bố con chúng ta! Không nên làm mẹ buồn. Mà một vài chiếc bánh cháy có ảnh hưởng đến ai đâu chứ!

Thế đấy, có bao nhiêu người không để ý đến một vài chiếc bánh cháy trên đĩa bánh? Không nhiều lắm phải không bạn! Cũng như vết mực đen trên tờ giấy trắng!

Có lúc chúng ta chỉ biết nhìn vào những sai lầm, khuyết điểm của người khác để rồi lên tiếng chỉ trích mà quên rằng họ đã cố gắng rất nhiều!

Hãy sống bao dung hơn bạn nhé, để cục tẩy của bạn mòn dần theo năm tháng, đừng bao giờ để cực tẩy của bạn mãi mãi như mới xuất xưởng! Bởi vì nếu không sử dụng đến nó cuộc đời của chúng ta sẽ chi chít những vết gạch xóa sau những lần mắc sai lầm! Một tờ giấy như vậy có đẹp đẽ gì không bạn?

Hãy để nó là một tờ giấy được viết nên bởi những trải nghiệm, những thử thách, quyết tâm và cả sự tha thứ và bao dung nữa, bạn nhé!

cafe chiều thứ 7.

Xem chi tiết

Lời mẹ dặn con gái trước khi lấy chồng

Mẹ bảo, lúc giận đừng có cãi nhau, có thể không nói gì, không giặt quần áo của chồng, nhưng không được cãi nhau với chồng.

Mẹ bảo, cãi nhau với đàn ông thì đừng có chạy ra ngoài mà oang oang khắp nơi, anh ta tiến về phía con một bước thì con hãy bước về phía anh ta hai bước.

Mẹ bảo, ngôi nhà chính là chỗ đóng quân của người phụ nữ, cho dù có xảy ra chuyện gì thì cũng đừng có bỏ đi. Bởi vì, đường trở về rất khó khăn.

Mẹ bảo, hai người trong nhà đừng có lúc nào cũng chỉ nghĩ đến sĩ diện, hai người sống với nhau, sĩ diện quan trọng lắm sao? Nếu thế thì ra ngoài sống thế nào được?

Mẹ bảo, bất kể một người đàn ông giàu có, nhiều tiền như thế nào thì anh ta vẫn hi vọng có thể nhìn thấy con sạch sẽ thơm tho ở trong một ngôi nhà sạch sẽ tươm tất và đợi anh ta.

Mẹ bảo, đàn ông tốt rất nhiều, anh ta sẽ không bao giờ đi ôm người phụ nữ khác. Nhưng trong cái xã hội như thế này, có rất nhiều phụ nữ xấu sẽ giang tay ra ôm lấy người đàn ông của con.

Mẹ bảo, phụ nữ nhất định phải ra ngoài làm việc, cho dù là kiếm được nhiều hay ít, làm việc chính là sự thể hiện giá trị cuộc sống của bản thân. Nếu con cứ ở nhà mãi, anh ta sẽ có cơ hội nói trước mặt con rằng: “Tôi đang nuôi cô đấy.”

Mẹ bảo, con đi làm bên ngoài, dù có bận lắm là bận thì vẫn phải làm việc nhà, nếu không thì dùng tiền của mình mà tìm một người giúp việc theo giờ. Việc trong nhà nhất định phải lo liệu tốt, con cái cũng phải nuôi dạy cho tốt.

Mẹ bảo, anh ta vì con mà làm những việc mà con không bao giờ ngờ tới, con có thể cảm động, có thể khen ngợi, nhưng nhất quyết không được châm chọc kiểu “hôm nay mặt trời mọc đằng tây rồi hay sao”, vì nếu như vậy, sau này anh ta sẽ không bao giờ làm bất cứ việc gì vì con nữa.

Mẹ bảo, chẳng có ai là một nửa của ai cả, ý nghĩ của con mà không nói ra thì ai mà biết được? Cần cảm nhận cái gì, ghét việc gì, con phải nói ra thì người ta mới hiểu được.

Mẹ bảo, bố mẹ anh ta cũng là bố mẹ con, cho dù bố mẹ anh ta đối xử với con không được tốt cho lắm, thì con cũng phải đối tốt với họ. Bởi họ là bố mẹ của anh ta.

Mẹ bảo, một khi đã quyết định sống cùng người đó rồi, thì đừng có oán thán cuộc sống khó khổ, nếu như con đã chọn anh ta, thì đừng có oán trách anh ta.

Mẹ bảo, nhiều tiền như thế thì có tác dụng gì, anh ta đâu? Anh ta đang ở đâu?

Mẹ bảo, cả đời này chúng ta có thể tiêu hết bao nhiêu tiền? Đừng mua những đồ xa xỉ mà làm gì, sống hạnh phúc là tốt rồi.

Mẹ bảo, đừng có dọa con cái là “mẹ không cần con”, lúc cáu giận đừng có đuổi con cái ra khỏi nhà, chẳng may không thấy nó thật, con sẽ rất đau khổ.

Mẹ bảo, đừng đánh con cái, lại càng không nên lôi ra ngoài mà đánh.

Mẹ bảo, tình yêu mà cứ đánh đấm đâm giết nhau đúng là mãnh liệt thật, cũng rất lãng mạn. Nhưng không thực tế. Cứ bình thường thôi là được.

Mẹ bảo, cái gì thì cũng đều là duyên phận cả.

Mẹ bảo, cuộc sống luôn thay đổi, phải biết trân trọng từng ngày.

Xem chi tiết

Lời bố bảo con trai trước khi lấy vợ

Bố bảo lúc giận có thể cãi nhau nhưng đừng thượng cẳng chân hạ cẳng tay. Cãi nhau không có nghĩa con dùng những lời lẽ xúc phạm dành cho người mà con sẽ đầu gối tay ấp cả cuộc đời. Cãi nhau có nghĩa là nói hết những gì trong lòng để 2 Vợ Chồng con hiểu lẫn nhau, thông cảm cho nhau, xóa đi hết mỏi hiểu lầm. Bản thân con còn chẳng hiểu được con, thế nên đừng mong người khác phải hiểu con khi con cứ giữ trong lòng.


Bố bảo cãi nhau với phụ nữ thì đừng có nói nhiều. Chỉ cần nói vừa đủ. Độ khuếch tán âm thanh của đàn ông chẳng bao giờ bằng phụ nữ. Một người vợ chân chính sẽ đủ tinh tế để biết khi nào cần nói, lúc nào nên im lặng - ngay cả trong khi nóng giận nhất.



Bố bảo nhìn vào chiếc giường là biết cuộc sống vợ chồng có hạnh phúc hay không. Dù chuyện gì xảy ra đi chăng nữa, đừng mang chăn gối ra sofa ngủ, cũng đừng quay lưng vào người vợ của con, hãy ôm cô ấy vào bờ vai và khuôn ngực nóng hổi của con. Tất cả sẽ qua đi, chỉ tình yêu còn lại.

Bố bảo dù ở ngoài xã hội, con có là xe ôm, hay ông lớn, ông bé, thì về nhà con vẫn là trụ cột của gia đình. Vợ con có thể là người phụ nữ rất đảm đang, cô ấy có thể đóng đinh, sửa ống nước hay tháo quạt trần, nhưng hãy làm việc đó - trừ khi con quá bận. Nó vừa thể hiện sự công bằng, vừa thể hiện sự chia sẻ vợ chồng.


Bố bảo sau khi kết hôn sẽ hơn một lần con cảm thấy hối hận, thậm chí có mối quan hệ ngoài chồng ngoài vợ. Mỗi lần như vậy con hãy nhớ rằng: Người bồ hiện tại yêu con mười phần, người vợ hiện tại cũng đã từng yêu con mười phần, nhưng (như một số blog radio đã nói) khi bước vào hôn nhân, vai trò của phụ nữ càng trở nên phức tạp hơn, ngoài tình yêu họ còn có cả trách nhiệm. Vì vậy khi đã kết hôn, người ta sẽ không thể yêu con mười phần được nữa. Họ phải dành một phần trong số đó để yêu bố mẹ chồng, rồi lại một phần để yêu bố mẹ họ, còn thêm một phần nữa cho con cái. Và như thế, mười phần tình yêu khi bước qua hôn nhân chỉ còn lại bảy phần. Bằng cách này hay cách khác, 3 phần con mất đi từ người vợ sẽ được nhận lại gấp đôi từ gia đình và con cái của con. Và một lý do nữa, người bồ sẽ chỉ đem lại cho con hạnh phúc nhất thời, còn người vợ sẽ đem lại cho con hạnh phúc bền vững. Thật tuyệt vời phải không?

Bố bảo thời kì mang thai là thời kì khó khăn nhất đối với người phụ nữ. Là bởi vì muốn có được thiên thần thì phải qua thời gian khổ cực. Chính vợ con là người đã gánh vác sự khổ cực đó để đem lại niềm vui cho cả nhà. Thế nên đừng thở dài khi thấy vợ con chẳng còn được vẻ đẹp thời thiếu nữ, hay cũng đừng tức giận khi con nằm cạnh vợ mà chẳng thể làm gì. Hãy cùng cô ấy cảm nhận niềm vui của những ông bố bà mẹ, chắc sẽ thú vị lắm.

Bố bảo chuyện mẹ chồng nàng dâu là chuyện muôn thuở, giống như bệnh tiền mãn kinh vậy. Thế nên con hãy là sợi dây kêt nối họ - hai người phụ nữ yêu con nhất trên đời. Đừng để mẹ cảm thấy bà đã mất con trai, và vợ con cảm thấy chồng mình là người nhu nhược. Như thế mới là đàn ông chân chính.

Bố bảo rằng đừng tưởng người mẹ mới dạy dỗ được con. Theo nghiên cứu của các nhà khoa học, trong thời gian người mẹ mang thai thì người cha mới là người ảnh hưởng lớn nhất đến tình cảm và sự phát triển của trẻ. Con có thể không là người bố tuyệt vời nhất thế giới, nhưng hãy là người bố tuyệt vời nhất trong lòng những đứa con.

Bố bảo "Phụ nữ là để yêu, không phải để hiểu". Nhưng nếu không hiểu, thì con chẳng thế yêu. Hãy hiểu họ bằng chính trái tim mộc mạc của con.


Bố bảo "quá khứ là thứ đã qua, hiện tại mới là cuộc sống". Nếu quá khứ của vợ con có lỗi lầm, đừng chấp nhặt, cũng đừng đay nghiến, vì đồng ý lấy vợ, là con đã chấp nhận tất cả những gì thuộc về cô ấy. Hãy khoan dung và độ lượng. Dù không nói ra nhưng chắc chắn, cô ấy sẽ yêu con đến suốt cuộc đời - một tình yêu bao gồm cả sự biết ơn và tôn trọng.


Và cuối cùng bố bảo, cuộc sống luôn thay đổi, hãy biết trân trọng từng ngày.


Xem chi tiết