ANH YÊU NGẤN MỠ THỪA CỦA VỢ NHIỀU

Cái cảm giác lúc anh vòng tay qua ôm veo vợ, rồi lần vào bụng vợ, bóp bóp cái ngấn mỡ ấy, rồi vợ cười sảng khoái vì buồn, anh mới hạnh phúc làm sao!
Đôi khi cuộc sống chỉ đơn giản như vậy, anh cũng chỉ cần vợ vui như vậy, vì anh đây, chẳng quan trọng hình thức lắm, anh đã yêu vợ thì mãi mãi yêu vợ.
Anh yêu vợ từ cái giây phút anh vợ nắm lấy tay anh trong buổi xem phim ma ngoài rạp. Rồi đôi mắt vợ rưng rưng lệ khi nhìn thấy những hoàn cảnh éo le. Một bộ phim tình cảm xúc động cũng có thể làm vợ khóc suốt buổi, nhưng rồi lại có thể trêu đùa anh, rồi cười ngay sau khi chúng mình đi chơi. Vợ mang lại cho anh những cung bậc cảm xúc khó tả mà một thằng đàn ông như anh rất ít khi được trải nghiệm. Bởi anh luôn ích kỉ, chỉ biết sống cho bản thân mình, ít khi có bạn bè đi cùng. Và từ khi có vợ, anh thấy, mình đã sai lầm.
Ngày chúng mình cưới nhau, anh hứa hẹn sẽ mang lại cho vợ một mái ấm hạnh phúc và có lẽ, tới giờ, dù chúng mình mới đi được 1/3 chặng đường đời, nhưng anh đã phần nào khiến cho vợ không thất vọng. Anh luôn là người chồng biết lắng nghe và chia sẻ, chưa bao giờ anh to tiếng với vợ, quát tháo vợ dù vợ sai rành rành ra. Anh chỉ muốn vợ tin và hiểu, anh vẫn yêu vợ như xưa, không có gì thay đổi.
Ngày vợ mang bầu, vợ khóc suốt vì tủi thân. Công việc của anh nó vậy, thi thoảng phải đi làm xa, rồi về muộn, chứ anh nào có muốn. Nhưng không làm thì sao anh yên tâm được, anh phải có trách nhiệm với vợ và con mình chứ. Anh vẫn động viên vợ cố gắng, đừng suy nghĩ nhiều, dù thế nào thì anh cũng luôn yêu vợ. Anh biết, phụ nữ có bầu thường hay tủi thân, rồi nghĩ lung tung. Nhiều lần vợ nũng nịu với anh: “Anh à, đừng bỏ em nhé, em có bầu xấu lắm, mũi thì to, mặt thì phù lên, mắt sưng húp, người thì béo ị. Giờ em không chiều được anh, em sợ anh có người đàn bà khác”. Anh lại xoa đầu vợ và cười mỉm: “Ơ cái cô bé này hay, làm gì có chuyện ấy. Anh không yêu vợ, thương con thì yêu ai. Anh đang cố gắng lắm để con mình ra đời không phải chịu thiệt thòi đây này. Vợ yên tâm, trong mắt anh, vợ đẹp nhất!”.
Ngày vợ sinh, bận trăm công nghìn việc anh cũng gã lại, túc trực bên vợ. Vợ đã nắm lấy tay anh mà cố gắng, nhìn anh mà vượt qua khó khăn. Khi con trai của chúng ta ra đời, vợ đã khóc. Anh thì hạnh phúc lắm, vì từ giờ anh đã được làm bố. Còn có hạnh phúc nào hơn thế hả vợ? Anh hôn lên má vợ, “cám ơn em vì đã sinh cho anh một thằng cu kháu khỉnh, bụ bẫm, anh được làm cha rồi”.
Vợ nhìn anh hạnh phúc, nụ cười của em lúc ấy mới đẹp làm sao. Vợ anh đã vất vả nhiều, đã mang nặng đẻ đau và sinh cho anh một đưa con thiên thần. Anh không yêu vợ thì yêu ai.
Ngày ở cữ, anh chăm vợ hết lòng, nhưng những lúc anh bận, anh lại nhờ mẹ lên chăm vợ. Anh thật sự không thể ở bên con cả ngày, anh cũng tiếc lắm. Những lúc ấy, anh hiểu vợ tủi thân, nhưng công việc là vậy, anh còn phải đi kiếm tiền, mua sữa cho con. Vợ nhìn anh mắt rưng rưng lệ. Anh hiểu rồi, đàn bà ở cữ là hay thế lắm.
Hết thời gian ở cữ, vợ bảo anh, vợ muốn đi làm lại. Anh thì muốn vợ ở nhà chăm con, nhưng vợ kiên quyết không chịu. Vợ bảo, không muốn là thứ vợ ăn bám chồng, rồi sau này chồng lại coi thường, không tôn trọng. Anh cười phì: “Đúng là cô vợ đa nghi, lúc nào cũng nghi cho được”.
Rồi có vợ khóc lóc khi đang nằm trên giường. Anh ôm vợ, muốn vuốt ve vợ thì vợ không cho. Vợ bảo: “Giờ em không tự tin cho anh động vào người em nữa, em xấu lắm! Người em đầy vết rạn, bụng thì đầy ngấn mỡ, không giảm cân được rồi, da cũng không thể mịn nhẵn như hồi con gái”. Anh chẳng nói gì, cứ túm lấy vợ mà ôm, vợ bực, hất văng anh ra. Anh bảo; “Ơ, em làm sao thế?” Mỗi câu như vậy thôi mà vợ khóc òa.
Rồi anh thấy vợ lên kế hoạch với mấy bà bạn là đi tập thể dục giảm cân. Có hôm anh còn nghe vợ nói chuyện điện thoại là đi làm đẹp da, đi thẩm mỹ hút mỡ cho đẹp, không thì chồng bỏ. Anh nghe mà nản cả lòng. Vợ còn nuôi con, sao lại nghĩ nông cạn như vậy. Trước giờ, anh đã làm điều gì để khiến vợ nghi ngờ đến thế? Tập thể dục thì khỏe người, anh đồng ý, nhưng hút mỡ, làm đẹp thì nhất định không.
Tối ấy, anh biết vợ phiền lòng vì chuyện này. Anh đã chủ động ôm lấy vợ mà xoa xoa ngấn mỡ. Anh thủ thỉ vào tai vợ: “Anh thích cái ngẫn mỡ thừa này của em, cấm không được đi hút mỡ đấy nhé. Anh cũng yêu cả vết rạn da trên bụng em, vì đó là kỉ niệm em ạ. Hãy coi đó là kỉ niệm, là điều chúng ta nhớ tới vì em đã sinh cho anh một thằng cu đi. Sau này con lớn, chúng ta tha hồ kể với con về chiến tích của em, con sẽ thích nghe và thích sờ bụng mẹ lắm! Em đừng có nghĩ vì em xấu đi sau khi sinh con mà anh chán em. Chẳng phải anh đã nói rồi sao. Anh yêu em, yêu từ khi em là con gái, cho tới khi em làm vợ anh, em mang bầu, rồi em sinh con cho anh. Và giờ, anh cũng vẫn yêu em như thế. Anh yêu cả ngấn mỡ thừa của em, vì đó là của em không phải của ai khác!”. Nói rồi, anh ôm vợ thật chặt như sợ mất vợ vậy. Vợ thì khúc khích cười rồi nắm lấy tay anh, khoảnh khắc ấy thật hạnh phúc.
Vợ à, đôi khi mọi thứ chỉ đơn giản như vậy thôi, không vì điều gì khác, chỉ vì ta yêu nhau. Yêu nhau thì có gì mà so đo tính toán. Vợ đừng tự ti mà hãy tự tin vào bản thân mình, vợ nhé. Ngấn mỡ thừa của vợ, anh đã quen rồi, giờ không có, khéo anh lại nhớ, vợ yêu của anh ạ! Đừng làm gì cả, cứ là vợ yêu của anh thôi!
[Truyện Ngắn sưu tầm]

Xem chi tiết

Mình yêu nhau lại từ đầu được không em


“Nếu mình lấy nhau, điều mà cả đời này em muốn làm nhất chính là toàn tâm toàn ý yêu anh… Vì thế, nếu một ngày mình chán nhau. Hãy nhắm mắt… Chứ đừng buông tay…”

Đó là một trong những câu nói đầu tiên của em khi em đồng ý yêu anh. Và đến tận bây giờ, em vẫn tin vào điều ấy, vì em cũng chỉ như những người con gái khác thôi, em có một trái tim biết yêu, một tâm hồn nhạy cảm biết đau và một tình yêu mà em muốn mãi dành cho ai đó, dù nhỏ và giản đơn nhưng em cũng sẽ nâng niu trân trọng.



Đôi khi em ngồi nghĩ về những dự định của hai đứa mình, về ảnh đám cưới sau này sẽ chụp thế nào, ở đâu. Về khu vườn mà vợ chồng mình sẽ trồng trước hiên nhà, hay những đứa trẻ của em và anh mà em nói rằng sẽ phải cho chúng ăn mặc thật cute và đáng yêu anh ạ. Em nghĩ đến những bữa cơm sau này khi anh lấy em về làm vợ,về tên con chúng mình phải đặt thế nọ, thế kia cơ…Em nghĩ tới một gia đình nhỏ thuộc về em, ở đó em sẽ đánh thức anh mỗi ngày khi mặt trời bắt đầu sắp len qua ô cửa sổ.Vì thế em tin rằng nếu có lấy chồng em sẽ phải lấy người Yêu Em và Em Yêu anh ạ!



Em đưa tay vít lấy thời gian tìm lại kí ức của những ngày mình mới yêu nhau anh nhé !


Em gọi thành phố nơi mình đang sống là thành phố không ngủ, vì ở đó luôn sáng đèn, bất kể là ngày hay đêm em đều nghe thấy tiếng cuộc sống nơi đây chuyển động.Vì nhiều đêm dài em không dám kéo rèm nhìn ra những khoảng sáng bên ngoài, không dám nhìn những ô của sổ màu vàng của những tòa nhà đối diện.Vì em sợ em khóc, vì em sợ em yếu mềm.


Anh bước vào cuộc sống của em như thế nào nhỉ? Chỉ nhớ rằng khi vẫn còn là bạn bè, mình hay khắc khẩu và mình hay cãi nhau lắm, anh nói ra câu nào là em cãi lại câu ấy,anh hỏi em câu nào thì em mới trả lời anh câu ấy,anh chọc giận em lần nào là em lườm cho anh phải quay mặt đi lần ấy.Lần nào anh nhìn em cười cũng bị em quay sang hỏi “Nhìn gì?” , “Cười gì?” , lần nào anh gọi em bằng một cái biệt danh mà anh mới nghĩ ra cũng bị em đứng lại hỏi “Thế em không có tên à?” Những lúc như thế anh nghiêng đầu nhìn em khó hiểu, anh biết không em thích nhìn anh như thế ! Là những lúc khuôn mặt anh ngô ngố rất hiền.


Em gọi anh là cái lò đốt thuốc, điếu thuốc lúc nào cũng mập mờ cháy dở trên tay. Có những lúc không biết vì sao đôi mắt anh thoảng chút u buồn,anh ngửa mặt lên trời, đưa chân dập điếu thuốc đang cháy dở rồi lặng lẽ bỏ đi.


Anh nóng tính, anh hay vùng vằng giận dỗi như đứa trẻ con, mọi người rất sợ anh mỗi khi anh bực mình còn em thì cứ vẫn vênh cái mặt lên mà đáp lại ,em bảo vì em thích trêu tức anh, anh càng tức em càng thích.


Em gọi con đường dài mà mình vẫn hay đi về cùng nhau là đường Hoa Ngọc Lan. Khi em đến em cứ lặng lẽ đi mà không để ý rằng cả một chặng đường dài em bước qua ngập tràn cây Ngọc Lan chưa đến mùa nở. Một buổi tối về qua, trời nổi gió làm cho hàng Ngọc Lan đan rối vào nhau,anh quay sang nói với em “Đây là con đường đẹp nhất trường mình !” Em ngẩng đầu lên, gió xào xạc lướt qua… Lúc đó em biết rằng với em nó sẽ là con đường đẹp nhất.


Vít thời gian tìm lại kí ức của những ngày mình mới yêu nhau anh nhé!


Là nụ cười ướt đẫm mồ hôi của anh khi anh đi bộ đến mấy vòng cái công viên trên núi chỉ để lấy hai con cá mà em vừa mua chưa kịp mang về.


Là ánh đèn rực rỡ bên hai bờ sông Châu giang của buổi hẹn hò đầu tiên hai đứa đi chơi.Ngày hôm đó, chân em tấy đỏ lên vì đôi giày mới,vì đi bộ nhiều.Anh bất chấp những cái nhìn hiếu kỳ cõng em trên lưng đi qua gần hết những cây cầu rực rỡ bắc qua dòng sông ấy.Anh bảo rằng,trong thành phố có 5 cây cầu bắc qua sông Châu Giang,anh nhất định sẽ cõng em qua hết 5 cây cầu ấy…Em nhìn anh cười và nói rằng:


- “A có thấy nước sông Châu Giang đang chảy không? Nếu có một ngày anh phản bội em,em sẽ biến thành nước sông Châu Giang để nhấn chìm anh …

- Vậy thì anh sẽ chuộc lại lỗi lầm bằng cách biến thành hai bên bờ để mãi bao quanh nước dòng sông em ạ” - Anh nhìn dòng nước đang chảy nói.

Là giây phút mình cùng viết tên nhau trên dải lụa màu đỏ quăng lên cây Nhân Duyên trên núi Bạch Vân. Truyền thuyết về cây Nhân Duyên, rằng những dải dây màu đỏ ấy sẽ giữ hai người yêu nhau ở bên nhau, những người yêu nhau cuối cùng vẫn sẽ về với nhau.


Là biển mùa đông sương trắng che lấp hết tầm nhìn, anh lấy cát về cho vào lọ thuỷ tinh để giữ lại những nơi mà chúng mình đã cùng nhau đi qua, chiếc lá phong màu đỏ khi mình cùng vứt chìa khoá xuống vực sâu nơi Khoá Đồng Tâm vẫn còn ép trong trang vở, là tên của hai đứa khắc trên hạt gạo và móc vào điện thoại của nhau. Là những mùa hoa nở trên những con đường trong trường mà chúng mình đặt tên.


Là hơi ấm phả ra từ tách cà phê Capuchino trong quán café mình vẫn ngồi. Đó là ngày kỉ niệm chúng mình yêu nhau được một tháng, quán café đó,chiếc bàn gần cửa sổ, hương vị café , và chàng ca sĩ đang hát bản tình ca có tên “10 năm” ấy . Anh bảo rằng ngày này năm sau bọn mình nhất định sẽ ngồi đúng vị trí này, uống loại café này và nghe lại bản tình ca này.


Là Valentine lạnh buốt vào mồng 1 Tết khi chúng mình về nước, anh chạy xe gần 150km xuống với em.Anh đưa cho em hai hộp quà, trong cái hộp đó có 1 bông hoa hồng và một tờ lịch gấp đôi. Trên tờ lịch đề “Giao thừa …năm…” . Anh bảo có nghĩa là mình cùng đếm từ giao thừa đầu tiên mình có nhau cho đến nhiều năm sau này nữa.


Là cái mail anh gửi cho em đã lâu lắm rồi khi mình giận dỗi nhau, anh nói rằng bởi vì có em trong cuộc đời nên anh mới biết rằng nó rộng lớn biết bao nhiêu, anh khám phá ra những điều anh chưa từng hay nghĩ đến và đi qua những con đường anh vốn dĩ chưa từng bước qua.


Em đã tin vào tình yêu này.Em gạt bỏ những dư âm đã qua của anh, gạt bỏ những rào cản ngăn em đến với anh vì em thật sự biết yêu đơn giản chỉ là yêu, là khi trái tim em muốn hướng về một ai đó và ở bên người đó. Đôi khi để bảo vệ cái tình yêu mong manh này em cố dối mình rằng những việc không vui xảy ra chỉ là một giấc mộng mị mà em chưa tỉnh. Rồi chúng mình sẽ không sao, và em cất những nỗi hoang mang ấy ở rất sâu trong tim, để không một ai thấy.


Nỗi đau rằng… Anh… đã có một phút ngã lòng phản bội em


Nếu em nói rằng em không đau, không buồn, không khóc thì đó đương nhiên là nói dối. Nhưng nếu nói lòng em giờ trống rỗng, không cảm giác thấy buồn, thấy đau thì cũng chẳng sai. Em biết một phần nào đó trong trái tim biết yêu của em đã không còn như cũ. Trái tim này em đã chia nó thành 3 phần, một nửa để yêu, một phần còn lại để buồn và phần nhỏ nữa em để nó về trạng thái rỗng không. Đó là những phần yêu thương đã mất đi…


Anh chỉ hỏi em rằng “Em sẽ vứt bỏ những gì thuộc về anh chứ ?” .Biết nói thế nào nhỉ,những gì đã qua giữa 2 đứa,những buồn vui, giận hờn, tất cả những kỉ niệm ở nơi đây, bóng dáng của anh, nụ cười của anh, mùi hương của anh. Nếu giờ con đường của mình phân đôi, em vẫn sẽ giữ nó lại, những gì đã qua em sẽ để dành suốt đời…


Trong thâm tâm em, chưa bao giờ em nghĩ rằng anh sẽ phản bội em,vì em tin rằng những người con gái của anh sẽ không ai có thể yêu anh nhiều hơn em đâu.Trong thâm tâm em, em không bao giờ muốn mình chết đi sẽ biến thành nước sông Châu Giang để nhấn chìm anh như lời em nói,vì khi ấy anh có hoá thành hai bên bờ sông cũng đâu ngăn được nước sông trôi về biển. Trong thâm tâm em,em không hận anh, cũng không hận người con gái cũ của anh. Nhưng em không biết phải lí giải nó ra sao. Em chỉ không muốn làm tổn thương người khác sao người khác cứ phải làm tổn thương em?


Em sẽ không trách móc, vì điều đó giờ đâu còn nghĩa lí gì nữa. Thứ còn lại duy nhất có ý nghĩa bây giờ có lẽ chỉ là tình cảm của đôi bên. Anh chỉ im lặng ở bên em, lăn lóc cả một tuần trời ra vào bệnh viện vì em ốm. Nhìn những lúc anh ngủ gật trên ghế hay phải nhịn đói vì em, em biết em thật sự vẫn thương và vẫn yêu anh nhưng những gì anh làm cho em đó là vì anh vẫn còn yêu em hay chỉ là vì anh thương hại?


Vít thời gian tìm lại kí ức của những ngày mình mới yêu nhau anh nhé!


Những gì không thuộc về em thì em không bao giờ nắm giữ… em có đủ mạnh mẽ để buông tay, đủ tự tin để cười, đủ nghị lực để luôn sống tốt.


“Bọn mình yêu nhau lại từ đầu được không em?!”


Nếu như anh cảm thấy đó thật sự chỉ là sai lầm. Nếu như anh thật sự vẫn cần em đi cùng anh trên con đường anh đã chọn. Vậy thì em sẽ vẫn dùng phần còn lại của trái tim biết yêu để tiếp tục bước cùng anh. Rồi cũng có thể một ngày nào đó, khi trả hết yêu thương cho anh, em sẽ tự mình rời xa anh, rời xa kỉ niệm.


Em chẳng phải là cao thượng, vị tha gì đâu. Chỉ là những gì thuộc về anh, em phải trả lại nó về cho anh chứ. Em gọi anh là người đàn ông mà em rất yêu, rất yêu. Tình cảm này của em vốn dĩ là dành cho anh, em chỉ muốn mình thanh thản, vì thế em cần trả lại nó về với anh.


Nhiều người sẽ nghĩ em điên rồ, em ngốc nghếch. Nhưng kệ đi, ai đó đã nói rồi, yêu đơn giản chỉ là yêu. Vậy thì hãy một lần duy nhất cho tình yêu một lối để đi.


Chiều tắt nắng rồi…


Ban công mở toang cửa, bài hát em thích mà anh đã chép lại lời để về nhà tìm khi chúng mình nghe thấy trong siê u thị vẫn lặp đi lặp lại từ chiếc máy tính của phòng em...


“Nếu như đây là tình yêu…

Nếu như đây không phải là kết cục…
Nếu như em vẫn còn yêu anh..
Nếu em nguyện tin rằng , anh chính là duy nhất”

Chiều tắt nắng rồi, gió vẫn cứ thổi miên man…

Em thích gió,vì em tin Gió sẽ làm em quên tất cả.Hôm nay là một ngày trời gió, ban công của em ngập gió, em cầu mong nó thổi hết những đau thương của em, để em lại là em, để em lại có thể yêu anh như ngày đầu tiên em đến!

Xem chi tiết

Đoạn cuối cuốn nhật ký

1. Anh và cô là bạn thân. Hai người học cùng nhau suốt ba năm cấp III. Họ ngồi chung bàn, nhưng cách nhau một người, thường làm đề thi giống nhau, thường có nhữngbài tập giống nhau .
- Này, cậu làm xong bài tập Anh văn chưa ?

- Xong rồi, lại mượn hả, về nhà làm gì màchưa làm bài tập thế ?


- Hôm qua mải xem bóng đá nên quên, chomượn tí đi mà.

Cứ như thế, họ trở thành bạn thân lúc nào không hay. Và cũng không thể nhớ được cô thích anh từ lúc nào nữa, có lẽ là từ năm học lớp 10 cô bé ấy đã thầm thích người bạn trai cùng bàn. Nhưng suốt 3 năm đó anh không hề biết cô bạn ngồi cùng bàn lại thích mình, vì cô nhút nhát, và cô thấy mình không đủ xinh đẹp để xứngvới anh. Anh vẫn cứ hồn nhiên trò chuyện, hồn nhiên kể với người bạn gái cùng bàn về người anh thích.

- Cậu biết không, cô ấy là…Minh đấy. Cô ấy thật xinh đúng không nào? Khi nhìn cô ấy lúc nào mình cũng thấy vui, nụ cười củacô ấy như mang cả thế giới đến vậy.

Thật bất ngờ đó là người bạn thân của cô. Một cô gái xinh đẹp, tự tin và giỏi giang,cô ấy hoàn toàn trái ngược với cô , cô không xinh đẹp, cô rất trầm tư và cô không tự tin vào mình.

Cô đã khóc. Nhưng một ngày cô quyết định không khóc nữa. Họ là bạn của mình, và có lẽsuốt cả đời mình cũng không sánh được với cô ấy…Và cô quyết định giữ lại tình cảm thật sâu trong trái tim của mình, cô sẽ vun vén cho họ.

Anh rất thích nói về cô ấy, với anh cô ấy như một thiên thần vậy. Cứ mỗi lần anh kể vềchuyện của hai người, cô lại chăm chú lắng nghe, đưa ra những ý kiến, tư vấncho anh tặng quà gì trong ngày sinh nhật, rồi valentine, mồng 8-3. Anh buồn, cô lại an ủi động viên, hai người họ cãi nhau cô là người giảng hòa, cô trở thành cầu nối giữa cho hai người ấy.

Nhưng không ai biết rằng mỗi khi cô phải nghe về họ, trái tim cô quặn thắt thế nào, timcô thầm lặng khóc, có những lúc cô quay đi nhìn về một nơi xa xôi nào đó, có ai biết rằng lúc ấy trái tim cô như bị một bàn tay nào đó bóp nghẹt lại, cô thấyấm ức và tủi thân.


2. Năm tháng dần trôi qua, trong ba người thì hai người trở thành sinh viên đại hoctrong năm thi đầu tiên. Anh thi trượt năm đầu. Cô và cô gái kia đều học trên Hà Nội, anh phải ở lại ôn thi lại. Cô trở thành sinh viên trường sư phạm, cô bạn kia học ngành kế toán của trường Đại học gần đó. Ba người vẫn liên lạc thường xuyên với anh cô vẫn là một cô bạn thân. Cô vẫn từng ngày từng ngày động viên và khích lệ anh trong những ngày anh ôn tập cho kì thi đại học lần hai.

Một năm sau anh cũng thi đỗ vào một trường đại học nhưng anh lại học ngoài Hải Phòng. Khoảng cách của cả ba người không xa nhưng cũng không phải gần. Cô đã cố gắng để quên anh ,để cho trái tim cô đi tìm một chủ nhân khác.

Nhưng như người ta nói, “vẫn biết rằng cố quên là sẽ nhớ, nên dặn lòng cố nhớ để mà quên”. Cô càng bảo mình phải quên anh đi, thì trái tim cô càng nhớ anh da diết hơn. Cô cố gắng không để không gọi hay nhắn tin cho anh. Cô đành gửi hết tâm sự vào một cuốn sổ mà cô ghi là “Nhật kí viết riêng cho anh”. Cuốn sổ cứ ngày một dày thêm, và một ngày cô viết đến trang cuối cùng của nó, cô ghi vào đó dòng chữ “Mình sẽ cố gắng để quên cậu,cuốn sổ này mình viết cho cậu nhưng sẽ không bao giờ mình đưa nó cho cậu, vì mình biết cậu sẽ chẳng bao giờ hiểu được mình đâu”.

Cô bạn thân kia thì thi thoảng vẫn liên lạc, cô có hỏi thăm về tình hình của anh nhưngcô ấy cũng chỉ trả lời qua loa :

- Ừ, tụi mình vẫn thế thôi, không có gì đặcbiệt cả…

- Ừ vẫn thế là tốt rồi, chúc hai cậu hạnhphúc nhé. Nhớ giữ cậu ấy cẩn thận đấy.

Khi côđang học năm cuối. Học kì hai cô đi thực tập ở một trường cấp 3, thật tình cờ đó là Thủy Nguyên, Hải Phòng. Anh học ở trung tâm thành phố. Cô biết điều đó,nên cô lo sợ mình sẽ không kìm lòng được mà tìm đến anh, cô sợ mình biết đâu sẽnói ra điều đó.

Không, không thể được, họ đều là bạn củamình, mình không có quyền xen vào tình yêu của họ. Mình không thể làm thế,không thể, không thể…Dù có một bí mật mà chỉ riêng mình biết. Nếu như mình nóicâu chuyện ấy với cậu ấy thì sao nhỉ? Không được, biết đâu mình nhìn nhầm. Ừđúng, chắc là mình nhìn nhầm thôi…

Anh không biết cô đi thực tập ngoài này, anh cứ đinh ninh cô đang ở Hà Nội. Nhưng thật bất ngờ, anh bỗng gọi cho cô. Khi nhìn số điện thoại của anh, cô đã đắnđo, cô đã nghĩ rằng mình sẽ không nghe đâu, trái tim mình sẽ lại không nghelời, nó sẽ lại thổn thức khi nghe tiếng của anh, cô không nên làm thế. Nhưng côcũng lại muốn nghe tiếng nói ấm áp của anh, cô muốn biết giờ này anh thế nào,anh có khỏe không, anh học tập ra sao ? Cô nhấc máy:

- A lô, tớ nghe đây, sao hôm nay lại rảnhrỗi gọi cho tớ như thế này?

- Tớ và Minh vừa chia tay rồi…Cô ấy đã không còn yêu tớ nữa.

Cô bàng hoàng. Thật sao ? Điều này đã xảy ra sao? Anh và cô ấy chia tay sao? Cuối cùng điều này đã xảy ra rồi. Cô đã biết có thể xảy ra kết cục này bởi bí mật mà côđã không định nói chính là một ngày cách đây không lâu cô bắt gặp cô bạn củamình trong tay với một người con trai khác sánh bước bên bờ Hồ Tây. Cô tự trấntĩnh mình, cô cố gắng để anh không biết lúc này cô đang thực sự rất bối rối.

- Tớ không biết phải khuyên cậu như thế nàotrong lúc này, tớ chỉ biết lắng nghe cậu nói….Tớ hi cọng cậu có thể nghĩ thoángra…

Đây là cơ hội cho cô, anh và cô gái ấy đã chia tay. Cô sẽ có cơ hội đến bên anh.Không, không được, cô không cho phép mình làm thế, cô đã sai khi trót yêu anh,giờ không thể sai lầm tiếp nữa. Anh và cô ấy không đến dược với nhau, cô cũngsẽ không đến bên anh được. Cô phải đi thật xa anh.Cô muốn làm một điều gì đóthật ý nghĩa với cuộc đời mình khi xa anh. Cô sẽ ra đảo.

Cô gửicho anh một bức thư trước khi đi “Tớ đã ra trường, tớ sẽ đi ra Trường Sa đểdạy dỗ cho các em nhỏ ngoài đó, tớ sẽ trở thành một cô giáo yêu thương học tròcủa mình, tớ sẽ trở thành một giáo viên giỏi. Cậu ở lại học tập tốt nhé, chúcchàng kĩ sư máy tính tương lai sẽ có nhiều thành công. Tớ ra ngoài ấy chắc sẽít liên lạc được với cậu được, thông cảm cho tớ nhé…À, mà cậu có thể viết thưcho tớ, địa chỉ là…”

Mỗi tháng cô gửi cho anh một lá thư, và mỗi tháng cô cũng nhận lại từ anh một láthư. Anh và cô không hề sử dụng điện thoại di động, những lá thư cứ đi về đềuđặn, nhưng không ai nói gì chuyện tình cảm của họ. Có lần anh hỏi:

-Tại sao cậu không tìm một ai để yêu đi, bằngấy tuổi rồi mà vẫn chưa có mảnh tình vắt vai là sao vậy? Cậu kén quá đi, hay làđể tớ giới thiệu cho mấy anh bạn đồng nghiệp của tớ nhé, đẹp trai lắm mà cũnggiỏi nữa…

Cô viếtthư hồi âm :

- Không không phải lo, tớ có người yêu rồi,anh ấy là đồng nghiệp của tớ ngoài đảo,tớ được mấy vị phụ huynh làm mối chođấy, anh ấy khá tốt định giữbí mật với cậu nhưng thôi, lần sau tớ sẽ kể về anh ấy nhiều hơn nhé…

Cô vẫnviết trong bức thư của mình về một người đàn ông nào đó mà cô tưởng tượng racho anh nghe, để anh thấy là cô rất hạnh phúc ở ngoài này. Cô cũng không hiểumình làm thế có ý nghĩa gì khi trái tim cô vẫn nghĩ về anh nhiều như thế.

Trong nhữngbức thư cô vẫn là một người bạn thân của anh, cô vẫn hỏi những câu về đất liền,vẫn kể những câu chuyện về đảo, về sóng, về biển và lũ học trò hồn nhiên, tinhnghịch. Anh vẫn hỏi cô về sức khỏe, về công tác, về đảo về sóng… và kể nhữngcâu chuyện về đất liền.

Cũng đãba năm kể từ ngày cô ra với đảo. Cô đã quen với nắng và gió đảo, cô đã thực sựyêu những đứa trê đen nhẻm ở cái nơi khắc nghiệt này. Những đứa trẻ làm cho côthấy vơi đi biết bao nỗi niềm về đất liền, nhìn những đứa trò nhỏ thân yêu ngàyngày bi bô bên trang sách, cặm cụi nắn nót từng nét chữ sao cho thẳng hàng ngaylối.

Cô trở thànhngười thân của những đứa trò nhỏ và gia đình của chúng, cứ mỗi lần ngắm nhìnnhững gia đình nhỏ bé nơi sóng gió ấy cô thấy mình cũng đã cần một mái ấm riêngcho mình,nhưng, cô cần thời gian rất lâu nữa để có thể thật sự quên anh đi.Điều này thật khó, và cô chưa gặp được ai để có thể làm trái tim mình đập nhanhlên một lần nữa.

Anh có khỏe không? Giờ này anh đang làm gì nhỉ? Anh có nhớ đến cô hay không? Có nhữnglúc vô tình cô bắt gặp một hình dáng ai như quen thuộc lắm, cô ngỡ là anh nhưngcô lại quay trở về ngay với hiện tại, đây là đảo, làm sao anh có thể ở đây đượcchứ, ánh mắt cô chợt chùng xuống,bỗng nước mắt cô trào ra và cô lại nhớ về anh.

Cô vẫnchờ những bức thư của anh dù đó chỉ là những dòng hỏi thăm đơn thuần, không có mộtlời yêu thương nào cả, nhưng cô vẫn muốn nhìn thấy những nét chữ của anh, nhữngnét chữ gầy guộc thô cứng của anh… Cô vẫn mường tượng lại khuôn mặt anh, cáitrán cao, đôi mắt sáng, cái cằm vuông, làn da trắng như con gái…

Nhưngđiều mà cô trăn trở là đã ba năm mà cô chưa về thăm nhà một lần nào, nỗi nhớnhà cứ đầy dần. Dịp sắp tới là Tết Nguyên Đán, cô dự định sẽ về thăm gia đình,chắc chắn bố mẹ rất nhớ cô.

- Mẹ ơi, ngày mai con rời đảo, chắc là sángngày kia là con về tới nhà mình thôi, mẹ, con sắp về rồi. Con nhớ bố mẹ quá!

Cô không hề nói cho anh biết cô sẽ về trong dịp Tết này, cô không muốn anh biết sựtrở về của cô, hãy cứ để anh tin cô đang ở ngoài đảo xa xôi. Chuyến xe kháchtrở cô về với mẹ, đã ba năm nay cô không được ngủ bên mẹ, không được ôm ấptrong vòng tay của mẹ, ôi, cô mong thật nhanh thật nhanh được trở về mái ấm củamình.

Cô bướcxuống bến xe khách, bễn xe ngày Tết đông đúc. Không khí Tết miền Bắc se selạnh, cái rét ngọt của đã ba năm nay cô không được tận hưởng, bến xe ngày Tếtđông đúc, cô đang cố gắng tìm ra anh trai vì anh nói sẽ ra đón cô về, cho côkhỏi đi xe ôm, cô loay hoay tìm chiếc điện thoại trong túi xách thì một tiếngnói cất lên, giọng nói này đã rất lâu cô chưa nghe thấy :

- Mình ra đón cậu thay cho anh Trung, tạisao về không nói cho mình biết ?

Cô sữngsờ, cô không tin vào mắt mình nữa, là anh, là anh sao?

- Tại sao… tại sao… cậu.. biết…

- Biết là cậu về quê ăn Tết ấy à? Sao tớ lại không biết chứ? Vì tớ luôn biếtnhững gì cậu làm. Tớ biết ngày cậu ra Hải phòng thực tập, tớ biết ngày cậu rađảo để dạy học, tớ cũng biết số điện thoại của trường cậu dạy nhưng tớ khônggọi, tớ sợ cậu sẽ không nghe, tớ cũng biết ngày cậu nhận danh hiệu giáo viêndạy giỏ và tớ biết ngày hôm nay cậu trở vềi. Mọi chuyện về cậu tớ đều biết .

- Tớ… tớ…cậu…

Côkhông thể nói gì lúc này nữa, cô hoàn toàn không thể tin được là anh đã nghĩ vềcô nhiều như vậy, ba năm qua, anh vẫn luôn dõi theo cô ư? Anh luôn biết cô đanglàm gì, vậy anh có biết cô nghĩ gì hay không ? Ôi. Nếu như anh biết cô nghĩ gìtrong suốt những năm qua thì…

- Cho đến lúc tớ nói lời chia tay với Minhthì tớ mới biết trước đây tớ đãchọn lầm người. Người động viên khi tớ thi trượtlà cậu, người luôn khích lệ tớ khi tớ ôn thi lạiđại học là cậu, người lắng nghetâm sự của tớ khi tớ buồn cũng là cậu, người có thể kiên nhẫn hàng giờ chỉ đểnghĩ ra một câu nói hay giúp tớ nhẹ lòng khi xa nhà cũng chính là cậu. Cậu mớichính là người mà tớ cần. Người tớ yêu cũng chính là cậu! Ba năm nay tớ vẫnluôn dõi theo cậu, và chờ một ngày cậu quay về. Và cậu biết không, cậu đã saikhi viết dòng cuối cùng trong cuốn sổ đó, thực sự tớ đã biết tình cảm cậu giànhcho tớ từ rất lâu rồi nhưng cũng như cậu,tớ sợ cậu sẽ không chấp nhận tớ. Và tớtưởng rằng cậu đã yêu một ai khác.

Chết rồi. Cuốn nhật kí. Chắc chắn là chị gái cô đã đưa cho anh cuốn sổ đó. Anh đãđọc những gì cô viết, vậy thì, tất cả.. ôi… tất cả những suy nghĩ của cô vềanh, lúc cô cười khi nhớ những kỉ niệm về anh, lúc cô khóc vì nhớ anh, anh đềubiết hết sao? Cô chỉ biết đứng lặng im và nhìn anh.

- Dù không biết nói như thế này có quá muộnhay không nhưng tớ vẫn muốn nói rằng, anh lại gần và khẽ thì thầm vào tai cô “ Anh yêu em”.

- Tớ…tớ…cậu…

Khôngđể cô nói thêm gì nữa, anh ôm chặt cô vào lòng mình, anh khóc và anh biết biếtrằng ở phía bên kia nước mắt cô cũng đang rơi.

Đây chính là quà tặng mà thượng đế ban tặng cho cô sao? Đã 10 năm kể từ ngày cô chỉlà một cô bé học lớp 10, cho đến bây giờ cô mới nhận được trái ngọt từ cái câymà cô đã vun trồng, trái ngọt từ những ngày đau khổ, bao giọt nước mắt cô rơicho anh giờ đã được đáp lại. Hạnh phúc đã mỉm cười với cô, yêu thương đã trở vềbên cô, trái tim yêu thương của cô đã được sưởi ấm, anh đã ở bên cô, rất gần, rấtgần, điều mà cô chưa bao giờ nghĩ đến, thế đã là quá đủ, cô thực sự hạnh phúc. Mộtđiều kì diệu từ cuộc sống.

Anh đãthì thầm vào tai cô những câu mà hình như cô nghe giống một bài thơ:

“Yêu em như giọt sương mai cần bến bờ là lá

Yêu em như mây kia cần gió để bay đi

Yêu em như hoa mặt trời cần nắng

Yêu em như mùa đông cần chút lửa để xua tanlạnh giá

Yêu em như mặt trời cần bình minh để thứcdậy

Và yêu em như chuyến đò cần một bến bờ đểđược bình yên”

Cô nhấtđịnh sẽ sửa lại dòng cuối cùng trong cuốn nhật kí viết riêng cho anh. Câu cuốicùng ấy sẽ là “ Em sẽ ở bên anh suốt cả cuộc đời này, vì em yêu anh”.

Và có một điều kìdiệu khác mà phải tới khi hai người kết hôn anh mới cho cô biết, đó là anh cũngcó một cuốn nhật kí dành cho cô : Và đây là cuốn nhật kí ấy:

Ngày…tháng…năm…

Cho đến bây giờ thì mình thật sự nhận rarằng mình yêu ai thật sự. Mình thật quá vô tâm khi để cô ấy yêu mình lâu nhưvậy mà mình không hề biết. Khi đọc những câu cô ấy viết cho mình trong cốn nhậtkí ấy, mình đã không thể ngăn nổi những giọt nước mắt. Thật sự cô ấy đã khóc vìmình nhiều như thế sao ? Nếu như chị của cô ấy không đưa cuốn sổ này cho mìnhthì điều gì đến bao giờ mình mới hiểu hết tình yêu của cô ấy đây ? Tại sao ?Tại sao cậu không nói rằng cậu yêu mình ? Cậu thật là một cô bé ngốc nghếch mà…Cậunghĩ rằng cậu không bằng Minh sao? Khôngđâu, cậu có những điều mà Minh không bao giờ có được, đó chính là sự trong sáng,lòng bao dung và nhân hậu. Không bao giờ Minh có thể so sánh với cậu được.

Ngày…tháng…năm

Hôm nay mình nhận được thư từ đảo. Cô ấynói rằng đã có người yêu ở ngoài đó. Thật sự như thế sao ? Thế là mình mất côấy thật rồi. Chính mình đã không nhận ra rồi khi mất đi mình mới bàng hoàngnhận ra là mình cũng đã yêu cô ấy nhiều biết chừng nào. Mình sẽ là một ngườibạn thân của cô ấy và cầu chúc cho cô ấy được hạnh phúc để bù đắp lỗi lầm củamình.

Ngày…tháng…năm…

Hôm nay mình ra đảo và tìm tới nơi cô ấydạy học. Kể từ ngày gặp cô ấy ở đất liền cũng đã hai năm rồi. Mình đứng từ xanhìn cô ấy đang vui đùa cùng lũ trẻ. Cô ấy gầy hơn trước, tóc cũng dài hơnnhưng hính như cô ấy đen hơn thì phải. Có lẽ là do khí hậu ngoài này…Mình thấythương cô ấy thật nhiều…

Ngày…tháng…năm…

Cô ấy nói dối mình. Cô ấy chưa yêu ai ngoàiđó cả. Mình biết điều đó khi hỏi những người dân ở đó. Tại sao? Tại sao cậu lạinói dối mình ? Hay bởi vì…

Ngày…tháng…năm…

Chị cậu cho mình biết rằng ngày mai cậu sẽtrở về, chắc là em cố tình không cho anh biết. Tớ hiểu. Cậu vẫn tin rằng tớ yêumột ai khác chứ không phải là cậu. Cô bé khờ khạo, cậu chưa thực sự hiểu về tớrồi. Ngày mai, tớ sẽ nói cho cậu biết rằng người tớ yêu thực sự là ai, và sẽkhông bao giờ cho cậu rời xa tớ nữa. Sẽ như vậy, không bao giờ tớ để mất cậu nữa…Ngàymai…Ngày mai sẽ đến…

Họ đã yêu nhau và đến với nhau như thế đấy bạn ạ. Tình yêu là một điều thiêng liêng,mà khi đã yêu thì ta chỉ biết nghĩ về người đó, bạn có đang yêu hay không, nếubạn dâng yêu ai đó thì đừng bao giờ giấu tình yêu của mình đi bạn nhé !

Xem chi tiết

Những câu nói hay (Phần 2)

Không ai có thể làm hài lòng tất cả mọi người
]
Thế nên, sự cố gắng làm vừa ý là rất vô nghĩa
]
Sống
]- Chỉ cần làm những việc đúng với lương tâm
]- tự bản thân thấy hài lòng, là đủ!
]
Ai chẳng có người yêu, kẻ ghét...
Ta tôn trọng chính mình, đó mới là điều tất yếu!!
]
]


Có những người...
]
]
]
Cứ mãi một mình...
]
]
Không phải vì họ không cảm thấy cô đơn...
]
]
]
Không phải vì họ không muốn yêu...
]
]
]
Không phải vì họ không có ai yêu...
]
].
Mà...
].
Vì...
].
].
].
].
Họ vẫn đang chờ đợi 1 người. . .
]
1 người
.
.
Sẽ là
.
.
.
]CUỐI CÙNG và MÃI MÃI . . . ! !



Cái gì mới bắt đầu cũng khiến cho người ta lầm tưởng là mãi mãi
]
]
Câu nói đó đúng thật
]
]
Khi bắt đầu...
thật vui, thật hạnh phúc khiến người ta tưởng chừng sẽ nắm giữ đc mãi
]
Nhưng 1 lúc nào đó
]
]
Gió sẽ ngừng thổi về 1 hướng
]
Mà sẽ phải qua nơi khác..
]
]
Đến rồi cũng có lúc phải đi.
]
]
Đó là quy luật!


Nếu quá khứ là một chuỗi sai lầm, hãy biến nó thành kinh nghiệm ...
]
Nếu quá khứ là một chuỗi đau khổ, hãy biến nó thành động lực đi lên ....
]
Nếu quá khứ là một chuỗi tội lỗi, hãy sửa sai ngay khi có thể ....
]
Nếu quá khứ nhiều lần làm ta vấp ngã, khi đứng dậy ta sẽ kiên cường hơn


-Nhiều lúc tỏ ra thật vô tình, để rồi đêm về nhận ra. . .
mình đag khóc !
-Nhiều lúc tỏ ra thật nhẫn tâm, để rồi đêm về nhận ra. . .
mình đang đau !
-Nhiều lúc tỏ ra thật cứng cỏi, để rồi đêm về nhận ra . . .
mình thật yếu mềm !
-Nhiều lúc cười thật tươi cùng ai, rồi đêm về nhận ra . .
mình cô đơn.
- Nhiều lúc muốn nhắn cho ai đó trước......nhưng lại thôi.
.
- Không phải vì nhút nhát....mà chỉ muốn ai đó nhắn tin trước.
.
- Không phải vì rụt rè.... mà chỉ lo có khi lại làm phiền ai đó.
.
- Không phải vì sợ.... mà chỉ không muốn đối diện với sự vô tâm và thờ ơ.



Đừng cố diễn 1 tuồng hay rồi than vất vả. Vì cuối cùng thì mặt nạ nào rồi cũng sẽ đc tháo ra.


Nếu Yêu là định mệnh
...
thì tại sao phải tranh giành người yêu?

Nếu Yêu là hi sinh
...
thì tại sao lại sợ đau khổ?

Nếu Yêu là chấp nhận
...
thì tại sao lại hờn ghen,ganh tị?

Nếu Yêu là mất mát
...
thì tại sao lại tự ti hổ thẹn?

Nếu Yêu là tất cả
...
thì đừng vì 1chút tự trọng mà đánh mất yêu thương..!!!!!


Ớt dù cay vẫn ăn cả vỏ
Chuối dù ngọt cũng bỏ vỏ ngoài.
*Có những quy luật tự nhiên của tạo hóa mà ta không thể không thừa nhận.
*Vì vậy, TÔI ơi!
-Hãy "bước tiếp" dù đã từng "vấp ngã"
-Hãy "hi vọng" dù đã từng "thất vọng"
-Hãy "mỉm cười" dù "nước mắt" từng rơi
-Hãy "thật lòng" dù từng bị "lừa dối".


Vấp Ngã ...không phải là ..Thất bại...
.
.
...Chỉ là..
.
.
.
.
..
.
..
.
Giả vờ...nằm lại ..cho đỡ mỏi chân
............................

Và rồi lại đứng dậy đi tiếp! Còn lâu mới vấp xong rồi nằm bẹp đấy!


~Đôi khi tôi tự làm mình vui bằng cách ngủ.
~Đó là cách đơn giản nhất để tạm quên đi.
~Và đôi khi tôi cũng tự làm mìh vui bằng cách đi lang thang 1 mình.
~Đó là cách nhanh nhất để giải phóng tâm hồn.
~Nhưng cũg có đôi khi tôi tự làm mình vui bằng cách:nói dối..và giả vờ cười.. Hề hề!


Học cách lạnh lùng............Để tiếp tục bước đi.
Học cách vô tâm...........Để bỏ đi quá
khứ.
Học cách vô tình........Để nước mắt
không rơi.
Học cách lì lợm...........Để khoé mi đừng
cay.
Học cách ương bướng.........Để chấp
nhận tất cả....
Học cách mĩm cười ...........Để quên đi
cảm giác đau.


Cuộc hành trình lớn nhất của một đời người là đi tìm chính bản thân mình, TRẢI NGHIỆM và THỬ THÁCH tất cả để tìm ra MÌNH LÀ AI.


Boy: Lấy anh nhé
Girl: Anh có nhà không?
B: nhà thuê...
G: Có xe không?
B: xe đạp ... ...
G: lương anh bao nhiêu ?
B: 15 triệu.... ..... ..1 năm
G: hơ, vậy anh dựa vào đâu mà bảo tôi lấy anh?
B: Anh thương em mà
G: thương? thương tôi bao nhiêu?mấy lạng,mấy cân?
B: anh yêu em
G: Yêu? Yêu có mài ra cơm mà ăn được không?
Chàng trai đỏ tía tai cúi mặt bước đi...

2 năm sau...

B: lấy anh nhé
G: đã có nhà chưa?
B: không, có biệt thự thôi
G: có xe không?
B: có, 4 bánh thôi
G: lương bao nhiêu?
B: anh không có lương, vì anh phải trả lương cho nhân viên
G: uhm ... em lấy anh
Cô gái đã đồng ý lấy chàng trai nhưng cô không hề để ý rằng chàng trai không hề nói yêu cô .... .

3 năm sau ...

B: mình ly hôn đi
G: tại sao?
B: Tôi yêu người khác rồi, cô ấy đẹp hơn cô nhiều
G: nhưng em mới là vợ anh
B: không, cô chẳng qua chỉ thích tiền, thích xe, thích nhà của tôi thôi.
G: chẳng phải anh nói anh yêu em sao? em vẫn còn nhớ mà
B: Nhưng lần đó cô không đồng ý, khi cô đồng ý thì tôi lại không hề nói điều đó
.
--------------------------------------------------------------------------------------------
Hãy sống đơn giản, yêu giản đơn và luôn biết quý trọng những người yêu thương mình.Tiền bạc ,vật chất ,địa vị xã hội cũng sẽ theo thời gian mất đi mà thôi.

ĐỜI LÀ VẬY, giữ chút tình nghĩa với nhau thì khó chứ muốn khốn nạn với nhau thì
rất dễ .

Xem chi tiết

Những câu nói hay (Phần 1)

♥ Lúc em vui - Anh mỉm cười

Lúc em khóc - Tim anh đau

Lúc em bệnh - Anh quan tâm

Lúc em sai - Anh im lặng

Lúc em cần - Anh có mặt

♥ Nhưng mà em à!

Lúc Anh buồn - Em bỏ mặc (:

Lúc Anh vui - Em không ở bên (:

Lúc Anh khóc - Em lạnh lùng (:

Lúc Anh bệnh - Em thờ ơ (:

Lúc Anh sai - Em đòi chia tay

Tại sao chứ................ Cho anh một cơ hội được không!!

Anh cần Em.............!!! Anh thực sự rất cần Em ...............!!!

----------------------------------------------------------------------------------

-Con người ta gặp nhau nhờ DUYÊN, yêu nhau bởi NỢ và chia ly do PHẬN...
-Nếu đã là DUYÊN, thì dù có xa cách thế nào cũng tìm được đường gặp lại.
-Nếu đã là NỢ, thì dù có trốn tránh tới đâu cũng không thể thoát được.
-Và khi đã là PHẬN, thì đơn giản, là không thể chống lại…



...Hai thứ đáng sợ nhất trên đời này là "Thời Gian" & "Khoảng Cách"
- "Thời Gian" là thứ duy nhất có thể làm phai mờ tất cả niềm hạnh phúc...!!!...
[
- "Khoảng Cách" là điều duy nhất có thể làm hai nửa con tim lạc nhịp nhau mãi mãi!!!




Em à . . .

-Anh vẫn nhắn tin cho Em đấy thôi... :)
-Nhưng tin nhắn đó được lưu vào bản
nháp :(

-Anh vẫn pm cho Em như mọi khi!!!
-Nhưng chưa ấn Enter thì Anh đã lỡ del mất rồi...

-Anh vẫn quan tâm Em đó ♥

-Nhưng âm thầm thôi... Vì Anh sợ một chữ [Phiền]


- Khi con người trải qua những mất mát và đau khổ...!!
- Bạn sẽ thấy họ hoàn toàn biến thành 1 con người khác...!!
- Cảnh giác hơn
- Lạnh lùng hơn
- Thờ ơ hơn với những thứ tình cảm khác đang đến
. .
- Và còn 1 điều nữa....
.
.
.
.
.
.
Đó là biết làm tổn thương người khác nhiều hơn

]
- Đằng sau mỗi bài hát tôi hay nghe.
]
- Là 1 câu chuyện chưa kể.
]
- Đằng sau mỗi lần tôi khóc.
]
- Là nhiều niềm đau chôn chặt, chưa nói.
]
- Đằng sau nụ cười gượng gạo kia.
]
- Là những giọt nước mắt chảy ngược vào tim.
]
- Đằng sau 1 người mạnh mẽ̃.
]
- Là 1 trái tim mềm yếu.
]

DỪNG LẠI THÔI...

Để không còn làm phiền 1 ai đó...
Để lòng ta thôi tổn thương...
Để bình yên cho quá khứ...
Để sau đó bước những bước đi mạnh mẽ

- Cuộc đời...
- Phàm những cái gì đến cực điểm thì thường giống nhau...
£
£
- Quá đắng thì sẽ ngọt...
- Quá hiền thì như ngu...
- Quá giả thì như thật...
£
£
£
£
£
- Cũng như khi quá vui thì người ta sẽ khóc...
- Và khi đau khổ đến cùng cực thì người ta lại cười...
£

Đời. . .!!



- Đôi khi, ta quan tâm đến một người......
]
]- Nhưng lại chọn cách im lặng chẳng hề nói ra......
]
] - Quan tâm nhiều lắm.....
]
] - Lo lắng cũng thật nhiều....
]
]- Nhưng....
]
]- Bởi một lẽ đơn giản thôi, với người ấy .....
]
]- Ta không mang một ý nghĩa gì cả.....:


- Cuôc sống như 1 đĩa CD.
- Đến đoạn gọi là Hạnh Phúc thì . . . Đĩa xước.
- Lặp đi Lặp lại như 1 định luật muôn thủa



Đôi khi....
...ta chọn cách im lặng
...để bước qua
...những muộn phiền
...những đớn đau
...những nghĩ suy
Đôi khi
...ta chọn cách im lặng
...để lắng sâu
...để âm thầm nhìn về phía xa ấy
...nơi chẳg thế chạm vào
...mà chỉ có thể khẽ nhìn
Nhưng
...đôi khi
...ta im lặng, chỉ vì
...ta đã buông xuôi.


§...CẦN ..
.
♥ 1 cây kéo...
để cắt đứt dòng suy nghĩ, không phải lo âu.
.
♥ 1 ổ khoá...
để khóa hết tất cả những gì day dứt trong lòng.
.
♥ 1 cái búa...
để đập nát sự dối trá xung quanh.
.
♥ 1 miếng dán...
để che dấu vết thương.
.
♥ 1 bàn tay...
để nắm khi bước đi trên đường đời ...


* Phụ nữ không chọn người đàn ông giỏi nhất. Họ chọn người đàn ông khiến họ cảm thấy đặc biệt nhất.
Đàn ông không chọn người phụ nữ đẹp nhất. Họ chọn người phụ nữ chưa phải của mình.


Bạn từng rất thích chơi trò Picachu
Vì bất cứ mảnh ghép nào cũng có ít nhất 1 mảnh ghép giống hệt nó.
Nói cách khác, mảnh ghép nào cũng có đôi
Nhưng đã bao giờ bạn ghét chơi trò đó
Vì bạn nhận ra rằng:
Khi chúng được ghép lại với nhau
Tự động chúng sẽ biến mất.

[CÓ KHI NÀO]
.
bạn sống giả tạo với chính bản thân
mình...
.
- Buồn thật nhiều mà vờ như rất vui ...
- Sống mũi cay, mắt hoe đỏ mà lại bảo
tại gió
.
- Tim đau thắt lại mà làm như không có
gì... .
- Rõ ràng là đang nhớ mà lại tỏ vẻ vô
tâm..
.
- Đã gục ngã mà vẫn cố lừa dối bản
thân rằng
ANH VẪN ỔN

Có bao giờ . .
. . bạn muốn nói với người ấy . .
* Nhưng . .
. . không dám nhắn tin, không dám thổ lộ qua điện thoại, không dám nói trực tiếp . .
* Chỉ có thể viết những cảm xúc vu vơ trên status . .
. . Và thầm mong người ta sẽ đọc .. và hiểu bạn đang nghĩ gì...

Có bao giờ đoạn đường em đi
Nhớ đến anh dù là giây phút


- Khi nhìn quá lâu vào một vật mà không chớp mắt
- Nhắm mắt lại rồi, nước mắt sẽ chảy vô thức từ khóe mắt ra ...
... ♥ ...
- Cũng như khi con người ta cứ mãi đuổi theo, chờ mong một điều gì đó
- Thì khi bị dập tắt rồi, hoặc thôi không nhìn về hướng đó nữa ...
- Tim sẽ đau nhói
- Và nước mắt sẽ rơi : )

Đường rất ngọt nhưng nếu nóng chảy sẽ rất đắng.
Còn cafe ban đầu đắng nhưng rồi sẽ thấy ngọt.
Đôi khi ta tự hỏi ta đang là gì?
Là đường hay là cafe?
Đã qua cái thời gian ngọt ngào và đến lúc đắng.
Hay đang đắng để chuẩn bị cho những ngọt ngào?
Là kết thúc hay là bắt đầu! Hay bắt đầu từ 1 kết thúc!

Xem chi tiết

Hai Trái Tim Không Cùng Nhịp Đập

*Hai Trái Tim Không Cùng Nhịp Đập*
1 radio đáng để nghe, suy ngẫm và để trân trọng tình yêu mình đang có nhé các bạn...........
-----------------------
Họ mặc đồ giống nhau, quần jean và áo đen. Họ im lặng nắm tay nhau, hai đôi chân bước cùng 1 nhịp, 2 đôi mắt nhìn về 2 hướng, rồi thỉnh thoảng quay sang thì thầm nói cười. Rồi họ đi vào ngồi trong góc đối diện với tôi. Người đàn ông rút tờ báo tin tức còn người phụ nữ chọn quần tạp chí thời trang. Họ vẫn im lặng rồi đôi lúc quay sang chỉ cho người kia cái gì đó mình đang đọc, bàn luận vài lời rồi lại quay về tờ báo của mình, trong khi những cặp đôi xung quanh thì cười nói ồn ào, tay nắm tay, mặt đối mặt ...

Tôi không biết bạn nghĩ thế nào về đôi tình nhân mà tôi vừa kể, còn tôi rất thích cách họ ở bên nhau, đối với tôi, tình yêu không chỉ có cái ôm hôn, những lời ngọt ngào mà rất cần 1 không gian riêng cho mỗi người. Tôi tin họ nói chuyện bằng ánh mắt, bằng nụ cười đầy tình cảm và bằng cái nắm tay nhẹ nhàng. Tôi tin khi ấy 2 trái tim đang thực sự hoà đồng, và yêu nhau qua từng nhịp đập ...

KHI HAI TIM KHÔNG CÙNG NHỊP ĐẬP


Khi tôi xem bô phim " Love actually ", có một phân đoạn khiến tôi rất xúc động : Đêm Giáng Sinh, chàng trai yêu thầm vợ chưa cưới của bạn thân mình đã quyết định bày tỏ tình cảm đơn phương với cô gái, mặc dù cô ấy đã biết. Không một lời nói, chỉ có dòng chữ trên những tấm bìa đã được chuẩn bị trước " Anh đến đây không vì bất cứ hy vọng hay công việc gì, chỉ vì đêm nay là đêm Giáng Sinh, mà Giáng Sinh thì người ta không được nói dối ... Trong mắt anh, em là người tuyệt với nhất. Trái tim anh sẽ yêu em mãi mãi " ... Rồi chàng trai lặng lẽ bước đi và tự nói với mình " Vậy là đủ rồi " ...
Khi yêu đơn phương và biết không còn hy vọng, đa số ai cũng biết phải quên đi hình bóng mình đang giữ trong lòng. Có người quyết định phải nói 1 lần để giải thoát hết những tình cảm dồn nén, có người chỉ lặng lẽ tiếp tục giữ im lặng ...



Đã gần 8 năm kể từ ngày đầu tiên em gặp anh. Đã gần 8 năm đối với anh em chỉ là 1 người xa lạ chưa từng nói chuyện. Mấy đêm trước nằm ngủ, tự dưng em mơ thấy anh chết, giật mình tỉnh dậy thấy nước mắt lăn dài trên má, không biết giờ này anh ra sao ... Anh đã không biết và không bao giờ biết tình cảm em dành cho anh. Em muốn mang hạnh phúc đến cho anh, nhưng em không có cơ hội làm việc đó mà là một người con gái khác. Em đã ngoan ngoãn chấp nhận không chút ghen tị. Em đánh mất những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ trong tình yêu đơn phương với anh, nhưng nếu có thể làm lại, em vẫn muốn được gặp anh, yêu anh, và rồi đau khổ suốt mấy năm trời mà không hề hối hận. Em sẽ luôn cầu nguyện cho anh được bình an và hạnh phúc ..



Tình yêu giống như chơi trò chơi xếp hình, mỗi mảnh ghép có 1 vị trí duy nhất trên bức tranh. Đôi khi ta thấy mảnh ghép này có màu sắc, hình dáng thật phù hợp, nhưng khi đặt nó vào mới thấy nó không thể ở đó. Ai cũng chỉ có 1 mảnh ghép duy nhất cho mình để hoàn thiện phần còn thiếu của mình. Có mấy ai yêu lần đầu cũng là yêu lần cuối. Tình yêu có thời gian riêng, khoảnh khắc riêng, và cũng có lý do riêng để đến và đi. Khi nó quyết định rời khỏi trái tim bạn hay trái tim của người bạn yêu thì bạn không thể làm gì và cũng không nên làm gì, bạn không thể níu giữ nó, bắt ép nó, bạn chỉ có thể đón nhận nó .. 




Xem chi tiết