Tại sao phụ nữ luôn hỏi: "Anh có yêu em không?"

Ngày 1:
- Anh à, anh có yêu em không?
- Nếu không yêu sao anh phải gặp em, chiều chuộng em suốt chứ?
- Vậy là có yêu hay không ?
- Có…
 
Ngày 2:
- Anh à, anh có yêu em không?
- Anh nhớ hôm qua đã trả lời câu này rồi mà.
- Em muốn nghe nữa cơ…
- Có…
 
Ngày 3:
- Anh à, anh có yêu em không?
- Sao em hỏi nhiều thế?
- …
 

 
Nếu bạn thấy đoạn đối thoại trên nghe quen quen, bạn hẳn là một người đang yêu, hoặc đã từng yêu. Nếu bạn là gái, bạn sẽ dấm dứt rằng đám đàn ông sao mà vô tâm. Nếu bạn là trai, bạn sẽ thở dài rằng phụ nữ quả là rắc rối. Điều này các cụ đã nói lâu rồi: “Đàn ông yêu bằng mắt, đàn bà yêu bằng tai”.
 
Buổi cà phê nhân một ngày Hà Nội nắng đẹp, anh bạn tôi than phiền: “Sao đám đàn bà con gái các cậu cứ thích hỏi đi hỏi lại cái câu xưa như trái đất thế nhỉ. Yêu nhau vài năm trời, đến cả mấy ông xe ôm đầu ngõ cũng biết tường tận mà ngày nào cũng phải hỏi: “Anh có yêu em không?”.
 

 
Tôi cười: “Hỏi là việc của phụ nữ chúng tôi, đàn ông các cậu chỉ cần “Ừ” một cái là êm thấm chứ có sao đâu”. Tức thì anh bạn tôi thở dài thườn thượt: “Đâu phải gật đầu là xong, trả lời không nhiệt tình, nàng lại ngay lập tức quy cho cái tội qua loa, trốn tránh, rồi nhẹ thì im lặng dỗi hờn, nặng thì rơm rớm nước mắt bảo anh không còn tha thiết với em như ngày xưa”.
 
Nghe xong, tôi bỗng ngớ ra. Hóa ra phụ nữ hình như…lắm chuyện thật. Trong suốt thời gian của một cuộc tình, hình như đàn ông chỉ nhiều nhất hai lần hỏi: “Em có (còn) yêu anh không?”. Lần đầu là khi tỏ tình, lần thứ hai có lẽ là lúc tình yêu đang…hấp hối. Còn phụ nữ sau khi trả lời câu đầu tiên của đàn ông, họ sẽ hỏi triền miên ngày này qua ngày khác, giờ này qua giờ khác, mà luôn đòi hỏi đàn ông phải sáng tạo trong cách trả lời.
 

 
Đàn bà đa nghi, nhất là trong chuyện tình cảm. Ngay cả khi được yêu, trái tim họ cũng đầy lo âu, luôn muốn hỏi, luôn muốn được trả lời dù chỉ để yên lòng trong phút chốc. Tôi an ủi anh bạn mình rằng câu “Anh yêu em không?” với phụ nữ như một phản xạ vậy, tựa như cơn ho phải bật ra không kìm lại được. Nhưng khổ nỗi, trăm lần như một, họ đều mong ngóng sự đáp lại của đàn ông để rồi hạnh phúc hay buồn bã dựa trên những gì họ nhận lại. Mà đàn ông thì đâu có đủ kiên nhẫn và tinh tế mỗi ngày như vậy.
 
Không phải phụ nữ ngốc đến mức không nhận ra được đâu là chân tình trong những việc đàn ông làm cho họ. Họ vẫn yêu những người đàn ông nói ít làm nhiều, và nếu bạn chỉ giỏi dùng lời ngon ngọt chứ không chịu bỏ chút công sức nào để có được họ, bạn vẫn bị “hạ đo ván” như thường. Nhưng khổ nỗi, với trái tim yếu đuối của một cô gái đang yêu, những lời yêu thương giống như chất kích thích cực mạnh, giống như oxi để hít thở vậy. Một câu “có cánh” đủ làm họ lâng lâng, hạnh phúc, và mấy ngày sau nghĩ tới vẫn còn ngây ngất và hồn nhiên cười một mình.
 

 
Nhưng đàn ông cũng đừng nói suông rồi để đấy, bởi đâu ai sống mãi được chỉ với không khí, dẫu nó quan trọng. Chẳng lời yêu thương nào có đôi cánh vững chãi nếu như nó được bay lên từ một nền tảng rỗng không và yếu ớt.
 
Và cũng đừng tưởng có thể dùng những lời ngon ngọt giả dối để làm yên lòng phụ nữ. Thực ra, phụ nữ dù…nhiều chuyện nhưng lại rất tỉnh táo. Lời nào thật, lời nào dối, họ biết. Có điều, biết nhưng vẫn không cưỡng lại được cái cảm giác được ngã vào nó. Có người kể với tôi trong nụ cười buồn: “Đâu phải nghe được một câu “Anh yêu em” là hạnh phúc. Nhiều khi, nghe câu nói ấy mà quặn lòng vì mình biết rõ anh ta nói dối”.
 

 
Biết vậy sao còn hỏi? Phụ nữ mà, dẫu biết đến 90% điều mà mình nhận được là dối trá, nếu yêu, họ vẫn hết lần này đến lần khác đặt niềm tin vào 10% còn lại. Dù rằng sự nhạy cảm sẽ luôn cho họ biết được sự thật trước khi nó được nói ra.
 
Tôi vẫn thường đùa rằng phụ nữ có lẽ là người sắp xếp thời gian khoa học hơn đàn ông. Bởi trong khi đàn ông than phiền rằng họ phải lo việc lớn, không có thời gian cho những chuyện “yêu đương tủn mủn”, thì phụ nữ lại vừa làm những chuyện lớn chả kém, vừa thừa thời gian để mà “phù phiếm”.
 
Tôi dùng từ “phù phiếm” bởi đó là cách mà nhiều người đàn ông gọi tên những yêu cầu, đòi hỏi, nhõng nhẽo của một người phụ nữ khi yêu. Nhưng đàn ông có bao giờ tự hỏi tại sao trái tim phụ nữ lại có thể đồng thời vừa giặt giũ vừa ca hát, vừa giận hờn vừa tha thứ, vừa nghiêm khắc vừa ngọt ngào, ấm áp đến nỗi có thể làm mọi thứ tan chảy, chính là nhờ sự “phù phiếm” ấy đấy.
 

 
Phụ nữ bẩm sinh đã có cách để yêu những điều nhỏ nhặt, quan tâm đến những vụn vặt mà đàn ông vô tâm bỏ qua trong đời, để kiên nhẫn lấp đầy từng khoảng trống một. Còn khoảng trống trong tim họ, vẫn cần những lời yêu thương ấm áp của một người đàn ông để có thể yên lòng.
 
Nếu ngày mai cô gái của bạn có thì thầm bên tai sau phút giây ấm áp: “Anh có yêu em không?”, đừng ngần ngại ôm cô ấy vào lòng và nói với cô ấy tình yêu của mình theo ngôn ngữ của riêng bạn.

Xem chi tiết

Vì yêu là định mệnh

Mắt Hân cay cay, những giọt nước mắt kìm hãm bấy lâu nay tự tuôn ra vội vã. Cô gục đầu gục xuống bàn và bật khóc nức nở. Một bàn tay ấm áp nắm lấy tay Hân...

- Vì sao anh yêu em?
 
- Anh không biết!
 
- Em không có điểm nào để anh yêu ư?
 
- Có chứ! Có quá nhiều lí do để anh yêu em, và anh không biết phải chọn một câu trả lời nào cả.
 
- Em cũng yêu anh nhiều như thế đấy!
 
Cô gái ôm chàng trai vào lòng. Hơi ấm tràn ngập trong hai trái tim đang rạo rực và nồng cháy yêu thương. Chẳng có gì có thể ngăn cản tình yêu của họ vào lúc này. Tuy nhiên, có một thứ mà không thể nói trước được đó là thời gian. Tình yêu của họ liệu có là mãi mãi?
 
Ba tháng sau.
 
- Vì sao anh không còn yêu em?
 
- Anh không biết!
 
- Vì có quá nhiều lí do sao?
 
- Không! Chẳng có lí do nào để anh không yêu em cả?
 
- Thế vì sao chúng mình chia tay?
 
-...
 
- Sao anh im lặng? Em... em không muốn khóc trước mặt anh đâu... Nhưng xin hãy cho em một lí do... lí do chúng mình chia tay?
 
- Anh không thể cho em chính xác câu trả lời... Thời gian sẽ cho em biết tất cả... Nhưng lúc này, để nói một lí do chia tay, anh chỉ biết nói là do định mệnh.
 
Chàng trai lặng lẽ bước đi, bỏ mặc cô gái lại một mình trên một cánh đồng lộng gió. Cô gái khụy gối, giọt nước mắt nghiêng nghiêng bay theo gió rồi vỡ tan trên ngọn cỏ xanh rì. Chuyện tình của họ cũng tan vỡ trong đau đớn và tiếc nuối. Vì sao? Vì định mệnh phải chia tay ư? Đó là một lí do vô lí và đáng sợ nhất trần đời. 
 
Chín tháng sau.
 
 Đến lúc này, Hân đã biết chính xác vì sao Phong nói lời chia tay với cô trên cánh đồng cỏ buồn rơi nước mắt ấy. Phong cắt liên lạc với Hân để nhập viện vì căn bệnh ung thư mà sự sống chỉ đếm từng ngày. Phong đã đi rồi, định mệnh đã mang anh ấy đi mãi mãi. Nỗi đau nhân lên trong lòng Hân gấp bội. Cô tự dằn vặt mình không ở bên cạnh Phong những ngày cuối cùng. Cuộc sống của Hân chìm dần trong sâu thẳm những đau khổ. Trái tim cô như đã tuyệt vọng vì tình yêu.
 
Một năm sau.
 
Hân vẫn trầm lặng. Người ta rất ít khi thấy nụ cười nở trên môi cô. Ngoài giờ lên lớp, Hân chỉ quanh quẩn thư viện, rồi đi cà phê một mình, nghe nhạc và đọc sách một mình. Dư âm của một câu chuyện tình dang dở vẫn còn đọng trong tâm trí cô. Khó một ai có thể vén màn sương mờ bao phủ quanh Hân để ánh sáng soi rọi lấy tâm hồn cô. Tuy nhiên, điều kì diệu là có một người, một  trái tim nồng nhiệt đã làm ấm lên một trái tim còn vương lạnh lẽo. Đó là gã.
 
***
 
 Gã học cùng lớp đại học với Hân. Ở lớp, gã  thường hay lảng vảng trước mặt cô. Một gã trắng trẻo, mang cặp kính cận dày cộp, có quả tóc mái ngô ngố. Gã bảnh trai nhưng mang vẻ ngù ngờ của của một tay mọt sách. Gã mê sách thật. Hân vào thư viện hôm nào cũng gặp gã, luôn ngồi cái bàn đầu tiên của dãy thứ hai, đối diện với bàn mà Hân hay ngồi.
 

 
Mỗi lần Hân ngưng đọc sách và ngước lên cũng thấy cái bản mặt gã cười nhăn nhở. Cái răng khểnh chìa ra như răng chuột thế mà tụi bạn cô bảo gã cười duyên. Hân không quan tâm. Cô dành thời gian để tập trung vào trang sách hơn là bận tân về gã. Nhưng gã ngày càng một xuất hiện nhiều hơn trong cuộc sống của Hân, lởn vởn như một cái đuôi khiến cô khó chịu. Ở trường với thư viện không nói làm gì, đi cà phê gã cũng chọn đúng quán cô thích, đến đúng lúc cô ngồi đó và ra vẻ tình cờ. Một tuần tình cờ ba bốn lần, phá tan cái khoảng lặng suy tư của người ta ai mà không tức. Một hôm, Hân bèn nói thẳng vào mặt gã:
 
-  Sao cậu cứ bám theo tôi như cái đuôi vậy?
 
- Đâu - Gã ngơ ngác - Tình cờ mà!
 
- Tình cờ vô lí nhỉ? Lần sau tình cờ thì đi xa xa chỗ tôi nhé, đừng để tôi thấy mặt cậu. Khó chịu lắm!
 
- Ừ! Biết rồi - Mặt gã tiu nghỉu như một đứa trẻ bị bố mẹ cấm không cho ăn kẹo vậy.
 
Mắng gã xong, Hân thấy mình hơi nặng lời, nhưng nhìn mặt gã lại thấy rất buồn cười . Việc còn lại bây giờ là xem gã mặt dày đến mức nào!
 
 Có thay đổi thật. Đi thư viện, gã không ngồi đối diện với Hân nữa. Gã ngồi phía sau Hân, tận cái bàn cuối cách chỗ Hân ngồi cả chục cái bàn. Gặp Hân, gã chỉ mỉm cười gật đầu tỏ vẻ quen biết rồi lướt qua thật nhanh. "Gã này cũng không đến nỗi mặt dày như mình tưởng", Hân nghĩ bụng. Nhưng có lẽ Hân hơi chủ quan chăng? Đi cà phê lại thấy mặt gã!
 
  Lúc Hân bước vào quán, gọi một ly cà phê sữa, thì gã đã yên vị trên chiếc dương cầm đặt ở sảnh chính. Vị trí đó mọi ngày có một cô gái xinh đẹp hay chơi đàn. Gã mà đàn khéo cả quán bỏ chạy mất. Không! Khi những ngón tay thon dài của gã lướt trên phím đàn thì cả quán lặng đi trước trước tiếng đàn du dương  phát ra từ đó. Tiếng đàn trầm bổng của gã lúc êm đềm như một đám mây bồng bềnh trôi nhẹ, lúc lại dạt dào như con sóng vỗ bờ. Tiếng đàn quyện vào hương cà phê nóng hổi khiến Hân có cảm giác cà phê hôm nay đậm đà và thi vị hơn. Gã chơi đàn còn hay hơn cả cô gái vẫn thường chơi ở đây. Hân ngạc nhiên vì nam sinh khoa báo chí lại có người chơi đàn hay như vậy. Lúc Hân ra về, gã vẫn mải mê với những nốt nhạc. Khi cô ra bước ra phố âm hưởng của tiếng đàn còn vọng lại.
 

 
Hôm sau, khi Hân đến  tiếng đàn của gã đã vang lên rồi. Vẫn những khuôn mặt hôm qua ngồi trong quán, họ dẫn thêm vài người quen, có lẽ tiếng đàn của gã đã mang lại sức hút với họ như Hân vậy. Hân hỏi chị phục vụ về gã, chị ta bảo trước em gái gã chơi nhạc thuê ở đây, do có việc bận nên gã chơi thay. Bản nhạc hôm nay mà gã chơi khác hôm qua, trong trẻo và tươi vui, nó khiến vị cà phê thanh đạm hơn, người uống cà phê có chút gì đó vui hơn. Có hai khách hàng là nữ ngồi bàn bên cạnh Hân cũng  tấm tắc khen nhạc hay. Khi gã nghỉ chơi đàn một lúc, Hân gọi gã đến nói chuyện. Gã ngồi vào bàn với vẻ bình thản đến lạ. Gã cười:
 
- Đây không phải tình cờ!
 
- Ờ! Thì ai bảo sao. Người ta chỉ muốn nói chuyện với nhạc công một chút thôi.
 
-  Nhạc công hả? Cậu cứ gọi tớ là người yêu đàn!
 
- Cậu chơi đàn lâu chưa?
 
- Từ nhỏ. Mẹ tớ là giáo viên dạy đàn. Phỏng vấn tiếp đi - Gã hí hửng.
 
-  Ờ! Cậu chơi thay em gái cậu à? Mà cậu chơi đàn còn hay hơn cả em gái cậu đấy.
 
- Ờ! Nó bận thi vào học viện âm nhạc. Mỗi người, từ người chơi đàn đến người nghe đều có sự rung động về tâm hồn khác nhau nên khó có thể đánh giá chính xác được. Nhưng về thời gian chơi đàn, tớ trước nó hai năm. Tiếp đi!
 
Hân chau mày vì cách nói chuyện của gã. Gã làm như gã là người nổi tiếng được phỏng vấn không bằng. Hân hắng giọng:
 
- Rồi! Coi như cậu có tài năng. Thôi người ta về đây!
 
- Ờ! Mai lại đến chứ!
 
- Không biết! Mà lần sau bỏ cái kiểu "Ờ" bắt chước như thế đi nhé. Vớ va vớ vẩn!
 
Gã tròn xoe mắt trước sự tức giận từ đâu kéo đến của Hân. Ngồi nhìn Hân đi hẳn, gã lại tiếp tục say sưa với những nốt nhạc.
 
***
 
 Một hôm gió lạnh, tan học xong, Hân vào thư viện mượn sách. Lúc ra về thì trời bỗng đổ mưa. Mưa mãi không tạnh. Hân đang hoang mang không biết làm sao để về nhà thì bỗng có một người ướt như chuột lột, đầu đội mũ bảo hiểm, bịt khẩu trang kín mít  từ cơn mưa bước đến phía cô. Người đó dừng lại  trước mặt Hân, nhẹ nhàng đặt một cái ô vào tay cô rồi lặng lẽ bước vào cơn mưa. Ngỡ ngàng, Hân chăm chăm nhìn về phía người đó mà quên chưa kịp nói một lời nào. Cái lưng người đó nhìn quen quen. Thôi biết rồi, cái quần dính kẹo cao su chỉ có thể là gã. Hôm nay, gã chẳng kêu oai oái vì bị một đứa con trai trong lớp đặt bẫy kẹo cao su còn gì. Gã giấu mặt vì sự tình cờ này. Chả là, trước đây Hân đã từng bảo, có tình cờ thì đừng để cô thấy mặt đó thôi. Gã ngốc quá! Hân đội ô về nhà và nghĩ về gã. Không biết gã dầm mưa như thế có làm sao không?
 
Hôm sau, gã không đi học. Gã cũng không chơi đàn trong quán cà phê, người chơi đàn là em gái gã. Tiếng đàn vẫn hay nhưng không được trọn vẹn cảm xúc vì có sự lo lắng trong lòng Hân. Cuối buổi, Hân hỏi thăm em gái gã mới biết gã bị cảm lạnh từ đêm qua. Người duy nhất  biết lí do gã cảm lạnh là Hân. Vì cô, gã tình cờ dầm mưa, rồi tình cờ đổ bệnh. Mọi tình cảm chân thật khi giấu giếm trong thầm lặng được gã coi là tình cờ. Gã ngốc hay không ngốc?
 
Về đến nhà, Hân lục lọi trong chồng sách vở tìm danh sách lớp để xem số điện thoại của gã. Tối hôm đó cô đã gửi tin nhắn cho gã.
 
 Hân: Trung (tên gã) đỡ hơn chưa?
 
Gã: Hân hả? Có nằm mơ không đây! Đỡ nhiều rồi, đọc tin nhắn xong khỏe ngay!
 
Hân: Sao biết người ta nhắn tin vậy?
 
Gã: Thì số điện thoại của Hân tớ lưu lâu rồi mà!
 
Hân: Đang làm gì đấy? Hôm qua cậu vì tớ mà dầm mưa, ốm, tớ thấy áy náy quá.
 
Gã: Đang nghe nhạc. Ơ, Sao biết?
 
Hân: Hỏi cái vết kẹo cao su phía sau quần cậu đấy! Giấu đầu lòi đuôi.
 
Gã: Trời...  Tình cờ thôi mà!
 
Hân: Ừ! Cảm ơn vì sự tình cờ đó của cậu. Thôi, mệt thì nghỉ sớm đi, mai đến quán cà phê chơi đàn nhé.
 
Gã: Ngay và luôn!
 
Hân: Thôi đi ông tướng. Đêm rồi. Ngủ đi!
 
Gã: Ơ... Ngủ ngon!
 
Hân mỉm cười và lên giường đi ngủ. Bắt đầu có cảm giác mến cái gã to đầu mà như trẻ con này.
 
***
 
Từ dạo đó, Hân thường xuyên đến quán cà phê nghe gã chơi đàn. Mỗi lần gặp gỡ Hân lại càng ngạc nhiên vì gã. Không hiểu sao, gã biết mọi sở thích của Hân, hay đọc sách gì, loại nhạc nào và cả những thói quen bị coi là trẻ con của cô. Đặc biệt, gã còn biết  những chuyện chỉ có cô với Phong mới biết... Hân vẫn thân thiết với gã, nhưng điều mà cô lo sợ là gã đang nắm giữ phần nào bí mật trong trái tim cô. Gã thực sự là ai? Hân đã nhiều lần hỏi gã. Nhưng đó vẫn là một dấu hỏi vì gã luôn cười để lảng tránh câu trả lời.
 
Cho đến một chiều mưa...
 
Quán cà phê vắng. Ngồi trong quán nhìn qua những ô kính có thể thấy vẻ ảm đạm của chiều mưa. Những hạt mưa li ti như đang hòa vào nhau thành từng giọt, chậm rãi lăn xống rồi vỡ òa nơi bục cửa sổ. Tại sảnh chính hiện chỉ có hai người. Gã đang chơi đàn, còn Hân thì đang nhấm nháp ly cà phê được pha nhạc điệu.
 
Cảm giác bình yên lan tỏa trong không gian, sự giao thoa giữa nốt nhạc và làn hơi mỏng của ly cà phê nghi ngút khói tạo nên một âm hưởng mê li bất tận. Thi thoảng, gã lại quay sang mỉm cười với Hân. Nụ cười êm dịu như những nốt nhạc. Chơi đàn xong, gã đi đến chỗ Hân, không cười, và nghiêm túc đặt một câu hỏi:
 
- Cho tớ luôn được tình cờ gặp cậu nhé?
 
Hân không trả lời, ánh mắt xa xăm nhìn vào khoảng không vô định.
 
- Sao cậu im lặng? Gã khẽ hỏi.
 
- Cậu có thể tình cờ, nhưng chúng ta chỉ là bạn!
 
- Cậu vẫn chưa quên được Phong sao?
 
-  Sao... cậu biết? Hãy nói thật đi!
 
- Tớ biết vì Phong là bạn thân trên mạng xã hội của tớ. Trong những blog cậu ấy viết có rất nhiều bài nói về cậu và tình yêu giữa hai người...
 
- Đừng... nói nữa!
 
 Nước mắt chảy từ khóe mi Hân lăn dài rơi xuống ly cà phê. Gã lại gợi lên trong Hân một kí ức buồn mà cô muốn nó chìm sâu vào quên lãng. Gã là bạn Phong, vậy gã đến với cô là vì gì? Im lặng một lúc, Hân lau nước mắt, nhấp một ngụm ly cà phê lẫn nước mắt ấy, nghẹn giọng nói: 
 
- Cậu… cậu đến an ủi tôi chỉ là vì sự thương hại! 
 
- Không! Tớ thích cậu từ trước khi quen Phong cơ! Hồi học cấp ba, mỗi lần đi qua lớp cậu, tớ đã phải đứng lại thật lâu mỗi khi cậu cười. Tớ không dám nói vì có nhiều chàng trai tốt hơn tớ thích cậu. Rồi cậu và Phong yêu nhau. Tớ chỉ biết im lặng và chúc phúc cho hai người. Nhưng... mọi chuyện không diễn ra như chúng ta muốn thế. Tớ cũng buồn, buồn lắm khi nhìn cậu rơi vào đau khổ... Mặc dù mê nhạc, nhưng  tớ sẽ không bao giờ hối hận khi học ngành này. Vì ở đây tớ sẽ được bên cậu, được yêu cậu gần hơn...
 
 
 Mắt Hân cay cay, những giọt nước mắt kìm hãm bấy lâu nay tự tuôn ra vội vã. Cô gục đầu gục xuống bàn và bật khóc nức nở. Một bàn tay ấm áp nắm lấy tay Hân. Cô không rụt tay lại mà để bàn tay ấy nắm chặt lấy tay cô. Cảm giác ấm áp len lỏi đến trái tim Hân, phần nào làm tan chảy khối băng trong dĩ vãng. Giọng nói trầm ấm của gã thoảng bên tai Hân:
 
- Hãy cho tớ một cơ hội! Tớ sẽ luôn ở bên cậu!
 
Ngoài trời, mưa tạnh hẳn. Nắng le lói qua tán lá tạo thành những vệt sáng đung đưa trên ô kính. Đâu đó có tiếng nhạc từ chiếc dương cầm không người chơi, êm ái, nhẹ dịu như một bản tình ca trong cổ tích.  
 
***
 
 Một thời gian sau.
 
Vẫn quán cà phê ấy. Cà phê có vị ngọt ngào của  tình yêu.
 
- Vì sao anh yêu em?
 
- Anh yêu em...
 
- Tại sao?
 
- Lí do duy nhất là vì Anh Yêu Em. Thế thôi!
 
- Hừm! Lí do chính đáng nhỉ?
 
- Thế vì sao em yêu anh?
 
- Em cũng chỉ có một lí do thôi!
 
- Lại là Em Yêu Anh chứ gì?
 
- Không!
 
- Vậy là gì?
 
-  Trái tim em tình cờ bảo thế!
 
- Thật không?
 
 Gã áp tai vào vào ngực Hân miệng đếm " Một, hai, ba, bốn...". Trái tim Hân đập nhanh hơn cho gã đếm. Thực ra trong lòng Hân còn một lí do nữa để yêu gã.
 
Đó là định mệnh. Định mệnh mang gã đến sẽ không bao giờ mang gã đi đâu. Và tình yêu này sẽ là mãi mãi!

Xem chi tiết

Hãy nói cho anh, kiếp sau em chờ anh ở đâu?

Mùa đông năm ấy thật lạnh, tuyết rơi nhiều khiến mặt đất biến thành một sân trượt tuyết trơn láng. Anh rùng mình khẽ xoa đôi bàn tay lạnh cóng kiên nhẫn ngồi đợi cô đến. Nơi anh và cô thường hò hẹn là một công viên nhỏ đối diện nhà cô. Anh đưa mắt nhìn lên cửa sổ phòng cô, đã hơn 7h tối mà sao cô vẫn chưa xuống anh khẽ thở dài lấy một cành cây nhỏ vẽ nhưng vòng tròn trên nền tuyết cứng. Trong mỗi vòng tròn đó anh đều viết một chứ “yêu” và tất cả chữ yêu đó đều hợp lại thành tên cô. Anh chăm chú vào kiệt tác của mình như quên cả thời gian…




Còn cô vẫn lén đứng bên cửa sổ theo dõi mọi cử động của anh. Trái tim cô xót xa khi nhìn anh ngồi một mình lạnh giá. Tình yêu của anh dành cho cô chứa đựng biết bao nhiêu đau đớn và hi sinh. Anh luôn tự ti và trách móc mình kém cỏi vì chỉ là một người công nhân không thể xứng đáng với cô, sinh viên của một trường đại học. Tình yêu của họ xen lẫn với biết bao đau khổ dằn vặt khi gia đình cô ra sức ngăn cấm. Đã biết bao lần cô muốn rời xa để không mang thêm áp lực đau khổ đến cho anh nhưng trái tim cô lại không thể. Cuối cùng không chịu được cô lao xuống cầu thang…

Cô đứng trước mặt anh. Anh vui mừng chạy đến ôm chặt cô vào lòng: “Cuối cùng em cũng đã đến, anh đã sợ em không thể gặp anh!”. Bàn tay anh khẽ vuốt mái tóc cô, anh dịu dàng nhìn cô nói:“Hôm nay anh phải về nhà thăm bố mẹ một thời gian. Nhưng anh sẽ rất nhớ em!”, “Ban ngày mẹ em đi làm anh có thể gọi điện cho em, em sẽ chờ điện thoại của anh, như vậy sẽ giống như chúng mình được ở bên nhau vậy, sẽ không buồn nữa!”. Cô nép mình bên vai anh thầm thì.

Anh khẽ ôm chặt cô hơn và chỉ cho cô thấy tác phẩm trên tuyết mà anh đã làm tặng cô. Trên nền tuyết trắng tên cô được viết bằng hàng trăm chữ yêu hợp lại, trái tim cô run lên vì xúc động, cô biết anh yêu cô rất nhiều. Anh khẽ lấy tay kéo cao cổ áo cho cô, rồi dặn dò: “Em ở lại nhớ chú ý học hành thật tốt, đừng nhớ đến anh nhiều quá ảnh hưởng đến việc học. Khi nào buồn em cũng đừng nhốt mình trong phòng mà hãy ra ngoài đi dạo, đi chơi với bạn bè. Những lúc không có việc gì thì đan cho anh cái áo len, đến mùa xuân anh sẽ mặc nó được chứ? Như vậy thì lúc nào cũng sẽ có cảm giác anh luôn ở bên em, em sẽ không thấy cô đơn nữa!”. Nói rồi anh rút ra trong túi một gói giấy nhỏ nhét vào tay cô: “Đây là một ít tiền lương tháng này của anh. Anh đã giữ một ít tiền để đi đường và mua ít quà cho gia đình, còn đâu em giữ lại để mua cho mình một bộ quần áo mới nhé! Cẩn thận đừng để mẹ em biết nếu không anh sợ em phải chịu khổ”. Cô cầm gói tiền của anh trong tay mà nước mắt lăn dài…

Sau đó cô đưa anh ra bến tàu. Khi anh bắt đầu bước lên xe, cô nhét gói tiền vào túi anh và nói: “Anh hãy cầm số tiền này mua thêm ít quà cho bố mẹ, còn em sẽ giữ một đồng coi như là món quà Tết anh tặng cho em. Trên đường đi nhớ bảo trọng anh nhé!” Anh chưa kịp phản ứng gì thì đoàn tàu đã nhanh chóng chuyển bánh. Anh vội vã gọi với lại theo cô: ”Giữ gìn sức khỏe em nhé! Anh nhớ em rất nhiều!”. Cô gật đầu vẫy tay nhìn bóng anh khuất xa dần…

Về đến nhà, việc đầu tin là anh gọi điện về cho cô. Nhưng mẹ cô cầm máy, bà lạnh lùng nói: “Anh có phải là người công nhân đang theo đuổi con gái tôi không? Xin anh hãy tránh xa con gái tôi, nó đang ốm và không muốn gặp anh! Lần sau xin anh đừng bao giờ gọi điện đến nữa”. Anh đau đớn, lẳng lặng dập máy, nghĩ đến cô đang ốm, lòng anh thấp thỏm không yên.

Còn cô cả ngày chỉ nằm trên giường chờ điện thoại của anh, nhưng mấy ngày rồi vẫn không thấy anh gọi về, trong lòng cô cũng lo lắng không yên. Để bớt nhớ anh, cô đi mua len về đan áo như lời anh dặn. Cho đến một ngày chuông điện thoại reo vang, cô nhấc máy vừa nói được tiếng alo thì mẹ cô đã tiến lại gần. Cô chỉ kịp nghe thấy giọng anh gấp gáp: “Là em có phải không? Em sao rồi? Sao không nói gì? Em bị cảm đã đỡ chưa? Trả lời anh đi…Em!”. Cô không kịp nói gì thì mẹ cô đã ngay lập tức dập máy. Bà tức giận thẳng thừng nói với cô: “Nếu con còn ngang bướng tiếp tục giao du với thằng công nhân đó, thì nhà này coi như không có đứa con gái này nữa!”. Cô đứng đó chết lặng. Chờ mẹ đi rồi cô mới bắt đầu khóc nấc lên, cô nhớ anh vô hạn…

Nhớ lời anh cô rời khỏi nhà ra ngoài đi dạo cho lòng khuây khoảm cô lại đến nơi anh và cô thường gặp nhau, nhìn những chữ “yêu” anh viết cho cô còn sót lại trên tuyết, nước mắt cô lại rưng rưng. Cô bước lên xe bus sang nhà người bạn thân tiếp tục công việc đan áo của mình. Đường đi phủ một lớp tuyết cứng dày trơn nhẫy, mặc dù xe đi rất chậm nhưng vẫn bị trượt bánh nhiều lần. Bỗng cô nghe thấy một tiếng “ầm” xé tai, cùng với những mảnh kính nát vụn bắn tung tóe, cuộn len trong túi cô văng ra ngoài cửa sổ. Cô chỉ kịp nghe tiếng ai thất thanh: “Hai xe đâm nhau rồi”, tay nắm chặt chiếc áo len đang đan dở cô thiếp đi không biết gì…

Đã hơn ba ngày đêm, cô vẫn hôn mê không tỉnh. Bố mẹ cô khóc sưng cả mắt, tuyệt vọng ngồi bên giường bệnh chờ phép màu xảy ra. Bác sỹ nói nếu cô tỉnh dậy, còn tâm nguyện gì phải làm ngay vì có thể thời gian của cô không còn nhiều nữa. Đến nửa đêm ngày thứ tư cuối cùng bàn tay cô cũng khẽ động đậy, mẹ cô vụt tỉnh dậy ôm chầm lấy cô òa khóc, giọng bà khản đặc: “Con gái! Con có điều gì muốn nói không? Hãy nói cho mẹ, đừng ngủ nữa con…” Cô mấp máy môi nói được những tiếng đứt đoạn: “Áo..áo…len… mang cho con!”. Mẹ cô sực tỉnh tìm cái áo len cô vẫn ôm chặt trong tay từ bữa xảy ra tai nạn đưa cho cô. Cô run run muốn giơ tay với lấy nhưng không đủ sức nữa, cô khẽ thều thào vài tiếng “Con…nhớ… anh ấy!”. Bà vội gọi chồng đi tìm số điện thoại của chàng trai và nhắn anh đến bệnh viện ngay! Nghe thấy tên anh, cô khẽ mỉm cười rồi lại thiếp đi…

Mẹ cô đau đớn cứ ôm cô mà khóc. Bà vô cùng ân hận vì đã ngăn cản cô đến với anh, bà nghĩ có lẽ tâm nguyện của con gái bà là đan xong cái áo len tặng người con trai ấy. Nghĩ vậy bà lau nước mắt và cặm cụi ngồi đan nốt phần còn lại. Nước mắt của bà cùng máu trên người cô dính vào từng sợi len khiến chiếc áo len trở lên nặng trĩu…

Khi anh đến bệnh viện thì cũng là ngày thứ năm, khuôn mặt anh hốc hác, hai mắt thâm quầng lao đến phòng bệnh của cô. Nhìn thấy cô vẫn thiếp đi trên giường, anh ngẹn ngào nắm chặt đôi bàn tay của cô òa khóc. Như một phép màu, cô từ từ mở mắt, anh vội lau nhanh những giọt nước mắt trên mặt mỉm cười nhìn cô ấm áp: “Anh đã quay trở lại rồi đây! Em đừng lo lắng nữa nhé, có gì từ từ nói thôi..” Cô mấp máy định nói điều gì mà không thành tiếng, khóe mắt cô những giọt nước mắt thi nhau chảy, rồi cô lại thiếp đi.

Anh cứ thế ôm cô khóc nấc lên. Có lẽ dường như nghe thấy tiếng khóc của anh, cô lại từ từ mở mắt, cô dùng hết sức lực thều thào những tiếng cuối cùng: “Đừng khóc nữa…Kiếp sau…em sẽ chờ đợi anh!”. Nói rồi cô nhắm mắt bất động. Bác sĩ đến. Giọng ông nghẹn lại: “Cô ấy đi rồi! Cô ấy phải muốn gặp anh lắm nên mới có thể chờ anh được lâu đến vậy, đó đúng là một kỳ tích. Bởi não của cô ấy hầu như đã bị chết đến 90% rồi! Anh hãy vững vàng mà sống không nên phụ lòng cô ấy!”

Mẹ cô cũng tiến lại, bà rưng rưng đưa cho anh cái áo len đã đan xong và nói đây là kỷ vật cuối cùng cô để lại. Anh run run cầm chiếc áo trên tay, nhìn thấy những giọt máu khô trên áo, anh chao đảo quỳ xuống ôm lấy cô gào lên tức tưởi:

“Hãy nói cho anh, kiếp sau em chờ anh ở đâu?”

Xem chi tiết

Giọt nước mắt của đàn ông

Cô gái từ lâu đã đặt dấu chấm hỏi rằng bao giờ thì một người đàn ông mới khóc.Sự hiếu kì về giọt nước mắt của đàn ông theo cô cho đến khi cô có bạn trai.Cô gái luôn mong chở một ngày nào đó có thể thấy bạn trai mình rơi lệ.Bởi bạn trai cô là một chàng thanh niên mạnh mẽ.Anh chưa từn khóc trước mặt cô lần nào.Tình yêu của họ cứ tron vẹn ềm đềm trôi theo ngày tháng cảng khiến cô gái tò mò về giọt nước mắt của phái mạnh.Rốt cuộc thì đến bao giờ anh có thể khóc một lần đây?”Em ngốc lắm,đừng thử tìm kiếm giọt nước mắt của anh nữa.Nếu quả thực một ngày nào đó anh thật sự khóc,thì đó nhất đinh là vì đã có chuyện gì đó đau thương xảy ra”.Chàng trai mỉm cười nhìn khuôn mặt ngây thơ đáng yêu của cô gái.Sự hiếu kỳ của cô gái không được thỏa mãn.Cô muốn biết giọt nước mắt của phái mày râu có gì khác so với giọt nước mắt của cô gái yếu đuối.Là mặn hay là chát?Cho đến một ngày ông trời cho cô một cơ hội.Một buổi tối thiên sứ gié qua nhà cô.”Cô thực sự muốn nhìn thấy nước mắt của anh ta sao?”Thiên sứ cất tiếng hỏi cô.”Vâng.vậy người có cách nào giúp tôi không?”Có,nhưng có điều cô phải biến mất một thời gian!”,”Vậy tôi phải đi đâu?”,”Biến thành giọt nước,nhưng cô vẫn có thể nhìn thấy anh ta,đi theo anh ta bất cứ lúc nào.Cô có đồng ý không?”Cô gái vừa gật đầu lập tức biến thành nước trong nháy mắt.Và tất cả trở nên mới mẻ hoàn toàn.



Trước hết phải đi xem anh đang làm gỉ đã.Cô tự nhủ.Giot nước đậu trên cửa sổ phòng chàng trai.Cô gái nhìn thấy anh đàng làm việc rất tập trung,phải tính toán các con số dữ liệu,rồi lại hì hục lập biểu đồ,bận đến nỗi chẳng có phút nghỉ ngơi.Đột nhiên chàng trai đi về phía điện thoại.Cô gái chợt nhớ ra rằng mỗi buổi tối lúc 10 giờ,họ vẫn thường hay gọi điện nói chuyện với nhau.Nếu anh gọi điện mãi mà vẫn không được thì sẽ ra sao nhỉ?Cô gái lai càng tò mò cố căng mắt ra chờ đợi .Qủa nhiên chàng trai gọi điện mấy lần đều không có ai nghe máyMới sớm thế này cố ấy đã ngủ rùi sao?Vậy thì để cô ấy ngủ thôiChàng trai lẩm bẩm rồi lai nở một nủ cười hiền dịu nơi khóe môi.Nhưng có gái lai có chút thất vọng.Vì sao anh ấy lai không lo lắng chứ?

Ngày thứ hai chàng trai đi làm và về nhà đúng giờ.Một ngày làm việc bận rôn vừa về đến nhà là anh lập tưc gọi điện ngay cho cô gái.Vẫn không có người nghe máy.Chàng trai bắt đầu gọi liên tục,gọi cho tất cả ban bè và người thân nhưng chẳng ai biết cô đã đi đâu.Anh bắt đầu cảm thấy lo lắng cứ đi đi lại lại trong phòng.Giot nước bên ngoài cửa sổ đang mừng thầm.Cô cảm thấy có chút vui vì thấy dáng vẻ lo lắng của chàng trai.Chàng vôi vơ chiếc áo khoác rồi lao ra khỏi phòng.Giot nước mắt cũng bám theo sau.Anh chạy đên nhà cô gái tẩn ngẩn đừng nhìn cửa ngoài nhà cô gái.Hàng xóm nói từ tối qua đã không thấy cô gái.Bố me cô thì cứ nghĩ anh và cô ở bên nhau.Nhìn kuông mặt già nua của hai bác anh không nỡ nói rằng con gái của hai bác đã mất tích.Giot nước nhìn thấy nét âu lo nơi đôi mắt người yêu,cô chợt cảm tháy co chút hối hận.

Suốt cả đêm anh không thể ngủ được.Anh đã đến tất cả những nơi mà họ đã từng hẹn hò,nhưng chẳng nơi nào thấy bóng dáng cô gái.Một đêm se lạnh ngoài trời với bao nỗi lo lắng khine61 anh tiều tụy thấy rõ,hai hốc mắt hao gầy đờ đẫn.Anh cảm thấy vô cùng mệt mỏi,ngã xuống giế sofa một cách vo thức.Cô gái không cầm được lòng muốn vuột nhẹ lên khuân mặt anh,dpa91 cho anh chiếc chăn bông,nhưng lai không thể làm được.Bởi cô chỉ là môt giọt nước ma thôiCô muốn noi với thiên sứ rằng cô không còn muốn thấy giọt nước mắt của anh nữa

Ngày thứ ba chàng trai đi làm như thường lệ nhưng trong ánh mắt của anh đã không còn niềm vui như trước nữa .Bước uể oải trên đường nhưng đôi lúc bất ngờ quay đầu lại như tìm kiếm cái gì đó.Cô gái cứ tưởng chàng trai đã phát ra mình nhưng cô chỉ là giọt nước trong suốt mà thôi.Cô tự cười vào sư ngây thơ và ngốc nghếch của mình.Chàng trai đến giờ tan sở không về nhà ngay mà chay đến nơi hẹn hò cũ của hai người.Anh ngồi thu mình dưới tán phượng,cảm nhận được sự cô đơn đàng bủa vây.dường như anh đang suy tư điều gì đó đang chờ đọi điều gì đó”Em sẽ xuất hiện phải không?”Anh lẩm bẩm trong vô thức.

Ngày thư tư,chàng trai lai đến nơi này và mang theo một viên đá pha le,bện trong có một chiếc thuyền với một chiếc buốm nhỏ.Cô gái chợt nhớ ngày trước họ đã từng hẹn ước sẽ cùng nhau ra biển du lịch.

Ngày thư năm,chàng trai không đến nơi hen hò cũ nữa.Cô gái tìm thấy anh đàng nằm trên giường anh đang ngủ sao?Nhìn khuôn mặt tiều tụy hao gầy của anh,cô cảm thấy ti mình đau nhói.Thiên sứ ở đâu hãy đến giúp tôi cô gái cầu nguyện…

Ngày thứ sáu chàng trai đem viên pha lên ném ra ngoài ngoài biển và linh hồn cũng như trái tim anh chìm vào biên cả.Thiên sứ người ở đâu?Hãy cho tôi trở lai như cũ!Cuối cung thì thiên sứ cũng xuất hiện.”Qúa muôn rồi cô sắp phải rời bỏ thế gian này rồi hãy nói lời từ biệt với anh ta đi!”.Một tuần cô biến mất đã khiến người yêu cô trơ nên tiều tuy thế.Nếu quả thật cô biến mất mãi mãi thì anh sẽ ra sao?Cố đên bên anh.hôn lên bờ môi anh.Cô phát hiện trên bờ môi anh có giọt nước mắt.Giot nước mắt ấy chính là cô.Thì ra giọt nước mắt của chàng trai chình là cô gái!Người mà anh yêu thương nhất.

Cô hét thật to rằng mình không muốn rời bỏ thế gian này,rồi ra sức vùng vẫy ..Nhưng càng vùng vẫy cô cang thấy cơ thể mình đang tan chảy ra..

Giật mình tình giấc,cô ngỡ ngàng vì giấc mơ vừa rồi.Cô gái đặt tay lên lồng ngưc và mỉm cười.Sẽ chẳng bao giờ có muốn nhìn thấy giọt nước mắt của người yêu nữa.Bởi lẽ cô biết tình yêu anh dành cho cô là lớn lao hơn rất nhiều mong muốn ngốc nghếch ấy.

Xem chi tiết

Ngốc à! Anh đâu có khóc



Nó khẽ mở cánh cửa phòng anh, anh đang ngồi trước của sổ, mắt nhìn xa xăm buồn bã.
Có lẽ anh chưa biết sự hiện diện của mình ( Nó thoáng nghỉ vậy..). Nó rón rén bước lại gần anh…
- Đi ra ngoài dùm tao cái đi!!
(Ý siêu thế, biết mình vào luôn) Nó chạy lại trước mặt anh, cúi xuống nhìn qua nhìn lại:
- …Hì, Hai nhớn rùi mà còn khóc nhè nghen, lêu lêu.
- Tao đá mày một cái “Bay giữa ngân hà với Nam Cường luôn bây giờ.”
- Hì, em cũng muốn lém…( Nói xong câu nó nhảy về sau tránh cú sút của anh).
- Tao không giỡn heng, đi chỗ khác chơi.
- Thì em cũng có giỡn mô. ^^!.( Nó cười với nụ cười hết cỡ.)
CỐCCCCC
- Lì này!!
- …Hứ, đồ ác độc. Em méc má cho coi.
- Hơ, chưa thấm dame hả mày. Ăn đúp bồ thích hơn hử cưng…
- MÁ ƠIIIIIIIIIIIIIIII Hai…
( Nó chưa dứt câu thì bị bàn tay anh bịt miệng lại…)
- Thôi héng, tao không giỡn…Ra ngoài chơi đi…Ngoan.
- Hì, ra thì ra, làm gì mà đuổi ghê vậy!
Nó chạy ra ngoài và kèm theo : “MÁ Oiiiiiiiiiii Hai đánh con chấn thương sọ não rùi nè, hu hu hu”.
Cánh cửa vừa đóng lại thì chiếc dép của anh cũng vừa bay tới nơi…
“Lêu lêu, xí hụt, xí hụt…” ( nó núp sau cánh cửa và chu miệng nói vào).
Đưa tay chỉ chiếc dép thứ hai nó ra hiệu và đóng cửa lại cười hì hì chạy về phòng.

Sắp sang cấp 3 rồi mà còn như con nít… (Anh cười và khẽ nghỉ…).

Nó lúc nào cũng vậy, tươi như hoa, nhí nhảnh, đáng yêu. Nụ cười luôn trên môi nó, chưa bao giờ anh thấy nó buồn. Nhiều lần anh tự hỏi: Không biết nó có biết buồn không nữa. Nó như ngọn lửa yêu thương sưởi ấm ngôi nhà anh. Nó mà phát hiện anh buồn thì coi như không xong rồi, đủ mọi cách nó làm anh vui vẽ sau vài trò chọc ghẹo…
Nó như một thiên thần vậy, suốt ngày vui cười, ca hát…



…Ngày hôm đó:
- Hai ơi, Hai à, Hai iu quí à, chở em đi dạo phố nhar, hì hì, xí em cho…5 ngàn nà. ( giọng nó ngọt và dài nghe thấy mà anh cảm thấy hơn ớn và nổi da gà ^^!).
- Tao đang bận cưa gái, không rảnh chở mày đâu…
- Y mà Hai iu, ngoan chở em đi, xíu em mua cho NHỮNG 1 cây kem…
- …Chà nhiều quá tao ăn sợ không hết, he he. Đi 1 mình đi, tránh ra anh mày còn dụ dỗ người ta coi. (Anh nói vừa như ra lệnh vừa ra vẽ ta đây).
- Hì chở em đi đi, rùi nếu em ăn không hết kem thì….đưa cho Hai ăn nữa…hì hì.
- Hừ, giỡn mặt mày…( vừa nói anh vừa dơ tay lên định cốc nó).
- Hì, mà Hai đang chat với ai vậy? Xinh quá tar ( Nó liếc vào avatar và nói).
- Người iu tao đó, xinh đúng không, nó khè tao hoài tao mới chịu yêu nó đó. ( vênh mặt )
- Xì ì ì ì ì. (nó chỉ vào tay mình và hỏi) - Anh thấy gì đây không? ( anh chưa kịp trả lời thì…) – Da gà nè, nổ còn hơn láp xe độp. Người anh yêu thì có…chứ làm gì là người…yêu anh. ( Nó nhe răng cười hì hì).
- Nhỏ này, thích ăn đòn hử mày.
- Hai coi chừng trèo cao té đau đó nha.
- …Vậy còn trèo thấp?
- Thì…thì trèo thấp té…cũng đau zạ. Hì hì.
Nó nghiêng người né và nhõng nhẽo:
- Thoai chở em đi dạo nghen.
- Hừ, mệt mày wá, dắt xe ra đợi tao xí.
Không chở nó đi thì làm gì nó để cho mình yên nói chuyện với người yêu ( anh nghỉ.)

- Mày ăn gì mà nặng quá zậy hả? ( Anh trút giận lên nó ).
- Xí, người ta dáng CHUẨN…Lê Duẩn còn phải gật gù rỳ mừ. Có Hai yếu quá thì có.
- Hơ, anh mày mà yếu hả? Héc Quyn Verson 2 nè em…
- Hì thì Hai khỏe, rứa mừ chở em còn than, Hec Quyn dỡm rùi!!
Thấy khích tướng, anh tăng tốc đạp như điên…Còn nó thì che miệng cười Hi hi.
Hoàng hôn nhẹ xuống trên vai 2 anh em, nó khẽ nghiêng đầu đón những làn gió mát đang thổi. Nó lắc lắc cái đầu cho tóc mình bềnh bồng trong gió, nó cảm thấy yên bình. Khẽ cười và liếc mắt nhìn xung quanh, trong nắng chiều nó như 1 thiên thần vậy…
- Trời hôm ni đẹp wá Hai hén!!
- …Ừm. ( Anh cũng đồng ý với nó, công nhận chiều nay trời đẹp và trong lành thật).
Nó không nói gì nữa, chỉ thỉnh thoảng cười thích chí. Mặc cho ông anh đang hì hục đạp.

Vừa về tới nhà, anh liền chìa tay nói nó:

- 5 ngàn mày, a không quên đâu nhé, hè hè.

- …Xì, đồ tình toán… Đây nè, khỏi thối. Ghét. ( nó giả vờ giận dỗi và đi vào phòng).
………
3 hôm sau:
- Trú thôi Hai ơi mưa to rùi, về trời mưa bệnh đó!!
Trời mưa như trút, 2 anh em né vào 1 nhà thờ gần đó.
Hừ nếu không có nó thì mình phi một mạch về nhà rùi, trú làm gì không biết. Nhỏ này đúng là sao quả tạ mà. Chưa nghỉ xong…
- Hai biết đây là đâu hông?
- Nhà thờ chứ gì!
- Hì, biết luôn.
Thấy trời vẫn không ngớt, nó nói tiếp:
- Vào trong cho đỡ lạnh đi Hai.
- Ừ thì zô.
Anh khóa xe và đi theo nó vào trong, gia đình anh không theo đạo, anh chỉ biết đây là nhà thờ chứ chưa bao giờ vào. Còn nó thì vào nhiều rồi, đi cùng đám bạn, nên ít nhiều cũng biết về nơi này.
Nó đưa mắt lên những hàng ghế và khẽ nói với anh:
- Người ta thường ngồi ở đây cầu nguyện, ước mong điều mình mong muốn đó Hai.
Anh gật đầu và hướng mắt về bàn thờ.
- Còn kia?
- …À, bạn e nói đó là nơi cha làm lễ và giảng bài cho mọi người nghe đó Hai.
- …cha?
- Hì…cha là linh mục đó, những người theo đạo thường gọi linh mục là vậy đó Hai. Hì (Nheo mắt).
- ..Ừm….thế có mẹ không?
- Àh uhm, cái nì em không bít nữa, hì hì, nhưng có cha chắc phải có mẹ rùi! Hai nhỉ.
- Ờ, tao cũng nghỉ zậy!
Bất chợt 2 anh em gặp 1 linh mục đang nhìn mình với ánh mắt hiền hậu và nụ cười trên môi, vị linh mục đưa ngón tay trỏ lên miệng ra hiệu. Nó cười và cùi đầu chào, anh thấy vậy cũng làm theo, vị linh mục gật đầu cười và đi vào trong…
- Thui mình zề thui Hai hén, tạnh mưa rùi thì phải.
- Ờ…
…Chiếc xe đạp lại bon bon trên con đường quen thuộc, sau cơn mưa trời trong lành và mát mẽ hơn nhiều. Một cơn gió thổi qua làm anh rung mình vì lạnh…
Nó hỏi anh giọng quan tâm:
- Lạnh hả Hai. Để em chở cho, em có mang áo khoắc nà.
Anh cáu:
- ..Hừ…lạnh đâu, tại mày nặng quá thì có.
- Xì, không lạnh mà da người của Hai đâu hết rùi, toàn da gà không nà. Thoai để em chở cho…
- Ai khiến mày chở, ngồi im coi, gần tới nhà rồi.
Nó im lặng nép sau lưng anh tránh cái lạnh của gió.


………………

- Linh à, sang xem phim không mày?
- Sorry. Thuê bao quý khách vừa gọi hiện đang ngáy khò khò…
- Không xem mai anh trả ráng chịu héng!! ( Dọa)
- Hai xem 1 mình y, em buồn ngủ lắm rồi…
Tiếng bước chân anh buôn bã về phòng…

…Nhưng rồi nó cũng ôm gối qua anh, nó biết anh sợ ma không ngủ được.
Nó gật gà gật gù, mắt mở không nổi nữa, nhưng nó không dám ngủ nó đợi khi anh ngủ say rùi mới dám bước về phòng.
….
Nó thương anh lắm, biết anh hay gặp ác mộng, nó mua cho anh 2 cái gối ôm thật to, nhờ có nó mà anh ngủ ngon giấc hơn trước nhiều.
Biết anh hay sợ ma, nên nó lúc nào cũng cùng anh xem phim đến khi anh ngủ. Khi chán phim, nó kể chuyện cho anh nghe, những câu chuyện về cuộc sống và về gia đình…
Khi anh bị người ta chặn đánh, nó không làm được gì, chỉ biết lao vào kéo cánh tay lực lưỡng đó ra, nó khóc, nó van xin…không ai nghe, nó hét, nó mắng, nó chửi nhưng dường như chỉ cho nó …
Từ đó nó quyết tâm học võ, cái thân thể nhỏ bé yếu ớt của nó mà phải chịu đựng những bài tập luyện nặng nhọc khổ sở. Những cú té ê ẩm làm nó đau lắm, nó muốn khóc nhưng không được, mình phải mạnh mẽ lên, như vậy đã nhằm nhò gì, yếu đuối vậy thì làm sao bảo vệ được Hai…

Sau 1 tuần nó ốm lì giường 2 ngày liền, lại còn bị anh mắng: “Tự nhiên bày đặt võ vẽ, làm tao phải mệt…”. Nó không nói gì, chỉ nhe răng cười.
Anh đâu có biết là nó học võ là vì anh.


…………….
Chiều chủ nhật 2 anh em đi dạo, vì nó mới bệnh dậy nên anh chiều nó, dẫn nó đi chơi. Nó đang tung tăng nhảy nhót, bước cao bước thấp, bỗng nhiên nó ngồi quỵ xuống ôm đầu. Anh chạy lại đỡ lấy nó:
- Linh, mày sao vậy? Linh…
- Em…em chóng… mặt quá Hai ơi!
Rồi nó ngất đi.
- Linh….Linhhhhhhhh.

- Linh, tỉnh dậy đi, Linh.

Anh vừa cõng nó chạy vừa hét lớn. Chưa bao giờ anh thấy lo sợ như bây giờ.
- Linh, mày giỡn anh phải không? Anh không đùa đâu nha, tỉnh dậy đi. Nhỏ này, mày nặng quá đấy, tỉnh dậy đi, anh không cõng nỗi mày nữa đâu, dậy đi…
Không 1 tiếng nói đáp lại….



……
- Sao? Ung…ung thư máu?
- Ừ, ung thư máu.
Anh đứng yên bất động sau câu trả lời của bác sỹ. Đầu anh quay cuồng. Anh nghe tai mình ù ù, 3 chữ “ung thư máu” vẫn cứ vang vẳng quanh anh. Chuyện gì thế này?. Anh hỏi lại giọng run run:
- …Bác…bác sỹ nhầm rồi phải không? Sao…sao vậy được, em tôi nó…nó khỏe vậy mà, sao thế được, bác sỹ đã khám kĩ chưa? Khám…khám lại đi, chắc có sự nhầm lẫn ở đây rồi…Tôi van xin bác sỹ, khám lại cho em tôi đi, làm ơn đi…
- Xin lỗi cậu chúng tôi đã khám rất kỹ rồi, rất tiếc.
Anh quỳ xuống, 2 tay nắm lấy tay bác sỹ vừa lay vừa nói:
- Làm…làm ơn cứu em tôi…
Như nhớ ra điều gì, anh chạy thật nhanh về nhà, lục tất cả mọi tấm hình của nó…
- Bác sỹ xem nè nó xinh, hiền lành, dễ thương vầy nè, nó sao có thể, bác sỹ thấy cũng nó cười đẹp đúng không? Sao lại có thể là nó được, phải không bác sỹ. Còn đây nữa nè, bác sỹ cũng thấy nó đội cái mũ len này đẹp lắm mà phải không? Phải không bác sỹ, làm sao mà…
Anh van xin, nài nỉ…Ông bác sỹ ngước mặt lên ngăn không cho những giọt nước mắt mình rơi xuống. Và ông tiến về phòng mình…
Giọng anh lắp bắp:
- Nó…nó…, em tôi nó sẽ…?.
- Có thể.
Anh buông thả cánh tay, ngã quỵ xuống…
- Chắc bây giờ cô bé tĩnh rồi đó, cậu vào thăm nó đi.( Tiếng bác sỹ vọng lại).
……..

Anh buồn bã bước vào phòng bệnh của nó, 1 màu trắng bao trùm, anh thấy sợ, sợ lắm. Nó đang mãi mê với đôi chim ngoài cửa sổ. Cố cầm nước mắt, anh bước tới hỏi nó:
- Dậy rùi hả? Nãy mày sao vậy hả?
- …A..Hai, em đang ở đâu vầy? Đưa em về nhà đi. Em hết mệt rồi nà.
- Chưa về được, chưa khám xong. Yên đi khi nào khỏe hẳn rồi về.
- …Ưm, không chịu đâu! Em khỏe thật rồi mà, đây Hai xem nè ( Nó ngoe nguẩy cái đầu cười hì hì…)
Anh quát:
- Đừng có suốt ngày cười vậy nữa? Chưa…..chưa đc về. Mày chưa có khỏe, nghe không hả? Ở yên đó, khi nào khỏe rồi về.
Anh đi ra ngoài và đóng sầm cửa lại.
(Ơ, Hai sao vậy nhỉ, tự nhiên cáu với mình) Nó lẩm bẩm.
Anh chạy thật nhanh ra sân thượng bênh viện, những giọt nước mắt tràn trên má lúc nào anh không hay.
Nó sao vậy chứ? Sao lúc nào nó cũng vậy? Sao nó cứ cười hoài vậy nhỉ? Anh thấy ngực đau nhói, trời ơi sao mình ghét nó cười vậy nhỉ?...

Anh nhớ đến nhà thờ, nó đã chỉ cho anh hàng ghế mà mọi người vẫn ngồi đó cầu nguyện : “Người ta thường ngồi ở đây cầu nguyện, ước mong điều mình mong muốn đó Hai.”

Anh đến nhà thờ, ngồi vào 1 chiếc ghế gần phía trên cùng. Anh không biết phải làm sao và bắt đầu như thế nào.
Vị linh mục nhìn thấy anh quen nên tiến lại gần và hỏi:
- Con có chuyện gì sao?
Hơi ngạc nhiên với cách xưng hô, anh đáp lại:
- Chào cha…
Im lặng 1 chút rồi anh nói tiếp:
- Em gái con đang bị bệnh rất nặng con đến để … để cầu nguyện cho nó…. Nhưng thưa cha, con không phải là người theo đạo.
- …Cha biết từ hôm trước, lúc 2 con vào đây trú mưa rồi. Không sao đâu, ai cũng có điều ước muốn xin mà, chúng ta hãy cùng cầu nguyện nhé…

( Tiếng vị linh mục từ tốn)


…..
Bệnh của nó ngày càng nặng và phải điều trị bằng liệu pháp hóa học, nó chưa biết, nói đúng hơn là nó chưa biết là mình bị ung thư. Nó chỉ cảm thấy dạo này nó hay buồn ngủ và mệt mỏi trong người. Nhân viên bệnh viện vào đưa nó lên phòng điều trị…

- Mọi người làm gì thế này, đưa tôi đi đâu đây? Tôi không đi đâu hết, tôi muốn gặp anh hai tôi.
- Mong cô bình tĩnh để chúng tôi làm việc!.(Tiếng của y tá)
- Không……...Tôi muốn gặp….Hai
Giọng của nó yếu dần và nó ngất đi khi mà thuốc đã ngấm.
Anh đứng đó, bên ngoài phòng bệnh, anh nghe hết, từng câu, từng từ mà nó nói, sao thế này, nó cần mình mà, sao mình lại đứng đây… Anh chỉ muốn chạy đến bên nó, bên cô em gái bé bỏng của mình, anh muốn ôm nó vào lòng, muốn nói với nó là “2 nè, 2 của em đây. Không có chuyện gì đâu! Em cứ ngoan nhé, rồi sẽ không sao đâu…”. Nhưng sao anh cứ đứng chết chân vào 1 chỗ thế này. ..








…Anh bước vào phòng thăm nó, vừa lúc mẹ anh vừa bước ra, ánh mắt bà buồn bã và mệt mỏi, còn nó nó gầy đi nhiều quá… Cố kìm nước mắt, anh bước tới kéo cái rèm cửa cho căn phòng thêm sáng sủa, quay sang giả vờ hỏi nó với giọng bình tĩnh:
- …Ở đây thích không mày?
Bây giờ nó không cười nữa, nó im lặng và buỗn bã. Anh không còn thấy ánh mắt tinh nghịch, lém lỉnh của nó nữa. Nó làm như không nghe thấy anh nói gì…Anh hỏi thêm câu nữa:
- Không thích à?
Nó vẫn im lặng chỉ có những giọt nước mắt lăn dài trên mặt nó…
Nó nói giọng run run:
- Em sẽ…sẽ…

- Mày sẽ khỏi bệnh và được anh Hai đẹp trai của mày chở đi dạo phố tiếp.

- Em sẽ…sẽ…em sẽ chết ah?
Anh vội ngắt lời và mắng:
- Tao cấm mày nghĩ như vậy hiểu chưa? Mày sắp khỏe rồi, sắp được ra viện đi chơi tiếp rồi, tao cấm mày nghĩ lung tung không là nghỉ chơi mày luôn á.
….
Anh đẩy chiếc xe lăn ra và vớ lấy chiếc áo khoác:
- Thôi anh đưa mày đi dạo nha!
Nghe thấy đi dạo nó thích lắm, đã lâu lắm rồi nó không đc ra ngoài, không đc hít thở bầu không khí trong lành của thiên nhiên, không được thả hồn vào nắng vào mây vào gió, và đã lâu lắm nó mới lại được cùng đi chơi cùng anh…

- Hai à?
- Hử, lạnh hả? Để tao vào lấy thêm cái áo nữa,
- Không, Hai à! Hai biết em ước điều gì không?
- …Tự nhiên hỏi vậy? Sao tao biết được!
Nó nhắm mắt lại, ve vẫy cái đầu để cảm nhận được những làn gió mát đang thổi…
- Em sẽ là gió đó, 1 làn gió mát vào mùa Hạ, 1 cơn gió ấm áp vào mùa Đông, 1 ngọn gió yêu thương. Em sẽ không bay đi đâu cả, em sẽ chỉ ở bên cạnh Hai thôi. Em sẽ không để cho Hai yên ngày nào đâu… Hai không được khóc đâu nhé, vì nếu thấy Hai khóc, em sẽ là gió ấm thổi qua, như vậy thì nước mắt của 2 sẽ khô hết…
Nói xong nó nhe răng cười. Nhưng anh cảm thấy nỗi buồn vô tận trong mắt nó, và mắt anh cũng vậy, sao nó cay cay vậy nhỉ?

“ Không đâu nhóc à, hai không cần mày là gió hay là gì hết, hai chỉ cần mày sống và luôn vui vẽ tươi cười thôi”...

Im lặng 1 hồi, nó nói tiếp:
- ….Có phải chúa trời,… ngài rất thích những cô bé ngoan, đáng yêu không nhỉ. Ngài sẽ mang chúng lên thiên đàng. Đúng rồi, những người tốt thì sẽ được…
- Lảm nhảm gì vậy mày? (Anh ngắt lời nó.)
Nó im lặng và ngước lên nhìn anh. Nước măt nó lại lăn dài. Nó biết là anh hiểu nó nói gì. Và hơn bao giờ hết nó hiểu là nó rất quan trọng với anh… Cố gượng cười, nó lay tay anh và nói bằng giọng nài nỉ:
- Hai cõng em nha!
- …Ừ. Lên đi.
- Chà, Hai bữa ni ngoan zữ har! Hi hi.

Đã lâu lắm rồi nó không được Hai cõng. Nó thích lắm, cứ cười toe…
Anh im lặng không nói gì cũng không than mệt như lúc trước, tại vì nó bệnh nên sút cân, hay tại vì….
Đứng trong hành lang, bà mẹ vẫn dõi theo từng bước của anh em nó, đôi mắt bà đượm buồn…

- Hai cười cái coi mà, làm gì mà mặt xụ thế kia? Con trai mà mặt hay xụ là ế vợ đấy nhá.
- …Ừm…ừ…Hì hì. Đó, cười đó.
- Hừ…Cười giả tạo kìa. Thui, Hai hát em nghe nha, em thích bài: Với anh em vẫn là cô nhóc ý.
- Bài đó á, tao đâu có thuộc.
Nó nhõng nhẽo:
- Không thuộc cũng hát, không thuộc thì bịa.
Chiều nó, anh cất giọng hát vịt đực, dỡ không thể dỡ hơn. Còn nó thì cười nghiêng ngã làm 2 anh em té lăn quay ra đất.
Và thế là 2 anh em nhìn nhau cười ha ha…
……
- Hai cứ cười zậy nha, dù có chuyện gì thì vẫn phải cười, em không muốn thấy Hai buồn đâu… Nhớ nha!

- … Ừm, Mà cười 1 mình chán lắm

,Hai thích cười cùng mày kìa, mày cười nhìn ngộ lắm nhóc à?

- Xùy… Người ta răng khểnh xinh thế ni mà kiu cười nhìn ngộ à.

Rồi nó nói tiếp:

- Đố Hai biết trong tiếng Anh, anh Hai gọi là gì hông nè?

- ..Ờ.. Two brother phải hông?
- Uề… Dỡ ẹc, là Big brother, có nghĩa là anh lớn, mà anh lớn là phải mạnh mẽ nè, dũng cảm nè, không được buồn và hay khóc nhè đâu.

(Anh biết nó muốn nói gì nhưng cố gắng vui)

- … Hè, thì tao có bao giờ khóc hay buồn đâu. Thế còn nhóc? Tên tiếng Anh của nhóc là gì?

- Theo Hai thì là gì?

- … Để nghĩ coi… À, là…là…

- Là gì Haiiiiii?

- Là…là…bí mật, tao không nói đâu sợ mày buồn. He he.

- Xùyyyyy… ( Nó trề môi 1 tiếng dài).
…………….
Và rồi thượng đế cũng lấy đi hy vọng cuối cùng của anh cả niềm vui và sự an ủi, để rồi nguời ta chỉ thấy và nghe những nỗi buồn của anh…

- Không….Hai không nhớ gì hết, tính Hai hay quên lắm, mày phải tỉnh dậy nói cho anh biết, ngày nào cũng phải nhắc Hai nghe, tỉnh dậy đi nhóc, mày ngủ lâu quá rồi đó… Ngủ hoài là thành mèo lười đó nghe không? Dậy…dậy đi nhỏ này. Dậy!
(Anh lay vai nó, nhưng nó thì vẫn nằm im.)

….Anh lại chạy đến nhà thờ, để nó lại với những dòng nước đang ứa ra trên mắt ….

“ Không được Linh à, mày phải sống,… phải sống…, không được đâu…em phải sống” (Anh nói trong tiềm thức vô vọng)

…….
Đứng giữa thánh đường, anh nói trong khi nước mắt mình cứ tuôn:
- Con…con xin chúa trời, ngài đừng mang em con đi. Sao lại là nó mà không phải là người khác. Nó…nó không có ngoan đâu, nó là đứa không nghe lời, nó lười lắm… nên ngài đừng mang nó đi mà, đừng mang em con đi…
Anh ngã quỵ chân xuống và lẩm bẩm:
- Nó không ngoan đâu, đừng…đừng mang nó đi. Đừng mà. Nó không…không ngoan.


……………………….

Khẽ đặt nhành hoa hồng trắng lên mộ nó, hoa hồng trắng loài hoa mà nó thích nhất… Anh nhìn nó.
Nó vẫn cười tươi như ngày nào, vẫn cái ánh mắt hồn nhiên đó:
- Nhỏ này, sao em cười hoài vậy hả? Không thấy mỏi miệng à?...
- Hừ, em có biết là không có em, Hai mất ngủ mấy đêm liền vì sợ ma không hả? Đã hứa là tối nào cũng xem phim cùng Hai rồi mà … Còn nữa lúc trước còn kiu bày anh cua gái nữa mà, vậy mà không thấy đâu hết nhé... Đúng là chúa thất hứa, không bao giờ chịu giữ lời hết.
…..
- Ở trên đó em ngoan không? Đừng nghịch ngợm quá, à ừm trong nhà thờ á nhóc, không có mẹ đâu, chỉ có cha thui à. Hì, ngộ quá phải không?

•…Để Hai hát em nghe nha. Nhưng Hai vẫn chưa thuộc bài đó đâu. Hì hì.
Rồi vẫn cái giọng dỡ òm đó, anh hát:
“ Đối…với anh em vẫn là cô nhóc, những nghĩ suy trong lòng còn ngu ngốc…..đối với anh….em….vẫn là…cô nhóc”.
Nước mắt làm cổ họng anh nghẹn lại… Giọng anh mếu máo…
- … “Vẫn là…vẫn…cô nhóc thôi”

Anh đau đớn quay mặt đi, không muốn để nó nhìn thấy anh khóc, anh đã hứa với nó là sẽ không khóc rồi mà. Nhưng sao nước mắt cứ lăn dài trên mặt anh.

1 làn gió nhẹ, ấm áp thổi qua mang theo những giọt nước mắt của anh. Anh lặng yên nhìn chiếc lá vàng bị gió cuốn đi về cuối chân trời và khẽ cười nói nhỏ: “ Ngốc à, anh đâu có khóc…”.

…Và sẽ chẳng bao giờ anh cho nó biết là trong tiếng Anh tên nó là Angel, là 1 thiên thần

Xem chi tiết

Yêu thêm lần nữa



Thêm một lần hy vọng ta thêm một lần yêu
Tuy chẳng thể thay đổi được gì nhiều
Nhưng có lẽ như vậy là cũng đủ
Lỡ yêu rồi thêm bớt được bao nhiêu


Thêm hy vọng thêm một lần ta thất vọng
Trót mơ tưởng điều đẹp đẽ làm chi
Nên chấp nhận sự thật chứ biết làm gì
Bởi tình yêu nào phải là mơ mộng

Và có lúc
Anh lặng lẽ cầm cây bút viết trên tay
Từng nét chữ trên trang giấy trắng
Cây bút chì giữa khoảng màu tĩnh lặng
Để biết được: "Em là gì trong trái tim anh"

Dẫu đã biết tình yêu anh là chân thành
Song em chẳng cho anh dù cơ hội
Trái tim anh đâu làm gì nên tội
Nếu có tội, thì tội đó là yêu em

Sớm bình minh anh thức dậy không em
Vương đâu đó nỗi buồn anh nhỏ bé
Trong cơn mơ anh vẫn thầm gọi khẽ:
“Ôi tình yêu bé nhỏ của anh ơi!”

Mùa đông nay chiếc lá úa lại rơi
Theo cơn gió bay về nơi chốn cũ
Trên con đường ngày xưa ta ấp ủ
Bao lời yêu, hẹn ước chẳng thành

Có khi nào em chợt nhớ tới anh
Dù chỉ là trong phút giây ngắn ngủi
Làm như vậy trái tim anh đỡ tủi
Vì đã từng cố gắng để yêu em
Yêu thêm một lần nữa…

(Hà Nội 1:30' - 18/08/2012)

Xem chi tiết

Câu chuyện về một hòn đá cô đơn

Từ rất lâu rồi, Ngọc lục bảo (Emerald) luôn được mọi người yêu mến vì nó là một trong những loại đá quí...

...tạo nên sự quyến rũ cho nữ giới cũng như sự sang trọng cho những ai sở hữu nó. Nhưng bản thân Ngọc lục bảo thì không như vậy, nó mặc cảm vì không có vẻ kiêu sa của hồng ngọc, hay vẻ thùy mị của ngọc trai. Bên cạnh đó, nó thấy rằng ít ai có thể đeo nó khi đ
ến dự những buổi tiệc quan trọng vì màu sắc của nó rất kén chọn trang phục và dáng người.

Chính vì thế mà ngày này qua ngày khác, sự tự ti càng lớn dần. Cho đến một ngày nó bị người ta lãng quên thật sự khi người ta nhận thấy nó không còn tỏa sáng và cũng giống như những thứ đá có màu sắc khác. Một thứ đá rất đơn thuần và không có điểm gì nổi bật. Nó dần bị đào thải và bị ném xuống suối để sống cuộc sống của đá cuội: lặng lẽ và cô đơn.



Rồi một ngày nọ, có một người thanh niên rất phong độ ghé ngang con suối nhỏ - nơi mà Ngọc lục bảo đang sống. Bất chợt, người thanh niên dừng lại, chàng ngồi cạnh bờ suối và suy nghĩ xa xăm. Chàng bỗng nhiên tâm sự một mình...

Câu chuyện rất lãng mạn về chàng và một nàng công chúa xinh đẹp, thông minh và có một trái tim rất lương thiện. Tiếng lành đồn xa, chàng - hoàng tử của nước láng giềng đã lặn lội đường xa tìm đến.

Chàng yêu công chúa từ cái nhìn đầu tiên nhưng công chúa không muốn lấy hoàng tử vì nàng đang đợi người mang món quà sinh nhật đến cho nàng như lời tiên đoán của bà tiên đỡ đầu:

"Người ấy sẽ là chồng của công chúa vì người ấy sẽ trao cho công chúa một món quà mang đến một vẻ đẹp huyền bí và sang trọng vào bậc nhất. Nó mang đến một chút bí ẩn và quyền lực cho những ai sở hữu nó. Đó chính là một hòn đá với màu sắc rất riêng mà chỉ có thể tồn tại trong truyền thuyết...một hòn đá mang đến hạnh phúc."

Sinh nhật lần thứ 18 sắp đến và công chúa đã chờ đợi người ấy quá lâu, nàng không thể từ bỏ sự mong đợi của mình vào phút cuối. Nhưng công chúa cũng rất yêu hoàng tử!... làm sao đây?... cuối cùng, công chúa lâm bệnh nặng mà không thuốc thang nào hiệu nghiệm. Nàng ốm liệt giường và bất tỉnh cả tuần lễ nay. Hoàng tử rất đau khổ vì ngày ngày phải nhìn thấy vẻ mặt công chúa ngày càng xanh xao.

Cuối cùng, chàng quyết định ra đi tìm hòn đá ấy vì chỉ có hòn đá ấy mới mang lại hạnh phúc cho công chúa, mặc dù biết rằng sau khi tìm thấy hòn đá ấy thì công chúa sẽ lấy người sở hữu hòn đá đó và hoàng tử sẽ là người thua cuộc. Nhưng không còn cách nào khác, thà hy sinh mình chứ chàng không muốn nhìn thấy công chúa chết.

Vậy là chàng đã ra đi, chàng đi đã rất lâu mà vẫn không tìm thấy thứ đá ấy. Cuối cùng, chàng gần như kiệt sức và số phận đã đưa chàng đến con suối nhỏ này.

Nghe câu chuyện cảm động ấy tự nhiên hòn đá chảy nước mắt. Hòn đá cũng biết khóc vì nó có linh tính. Không biết nó khóc bao lâu nhưng nước mắt của nó đã cuốn trôi bao nhiêu rong rêu lâu nay bám trên người nó để lộ ra những đường nét sắc sảo trên cơ thể nó.

Dưới làn nước trong xanh, mát lạnh, vẻ đẹp của nó tỏa sáng lấp lánh và tinh khiết hơn bao giờ hết.

Bất chợt, hoàng tử nhìn thấy hòn đá và nó làm chàng rất đỗi ngạc nhiên khi nhìn thấy một hòn đá với màu sắc kỳ lạ như vậy. Chàng bước xuống suối và đến gần nó, chàng nhặt nó lên, ngắm nghía và chàng nhận ra đó chính là hòn đá mà công chúa chờ đợi.

Ngay lập tức, hoàng tử mang nó về kinh đô, chàng giao nó cho một người thợ kim hoàn giỏi nhất để gọt giũa lại. Mấy ngày chịu đựng đau đớn đã qua, cuối cùng, Ngọc lục bảo đã về lại với chính mình, về lại với vẻ đẹp gần như hoàn hảo khi xưa. Nó được hoàng tử đem đến tặng cho công chúa.

Rất khẽ, công chúa mở mắt ra, nàng nhìn thấy hòn đá ngay ngày sinh nhật của mình, nàng mỉm cười vì tấm lòng của hoàng tử, nàng khỏi bệnh!

Một tuần lễ sau, hai người tổ chức một lễ cưới rất đẹp và trang trọng. Công chúa không hề đeo bất kỳ trang sức nào ngoài chiếc nhẫn có đính một viên Ngọc lục bảo. Ngọc lục bảo rất tự hào vì nó chính là món trang sức quí giá nhất được công chúa trân trọng đến thế.

Ngay phút giây trọng đại nhất, bà tiên đỡ đầu xuất hiện, bà chúc công chúa một lời chúc cho hạnh phúc của hai người. Đoạn, bà đặt tay lên viên ngọc lục bảo và nói:

"Không phải thời gian làm người ta lãng quên ngươi, Ngọc lục bảo! Mà ngươi bị lãng quên vì ngươi không cố gắng tự làm mình tỏa sáng. Ngươi biết không, ngươi là một tạo vật của Thượng Đế. Không có một thứ gì Thượng Đế tạo ra lại vô dụng cả, ngươi quá tự ti và chính sự tự ti khiến ngươi không nhìn thấy cái đẹp trong chính ngươi. Có thể với người này ngươi không là gì cả nhưng với người khác ngươi lại có một ý nghĩa to lớn... và sự thật đã chứng minh điều đó".

Nói xong, bà tiên biến mất, nhưng Ngọc lục bảo đã suy nghĩ rất nhiều. Từ đó, Ngọc lục bảo đã luôn tỏa sáng với một vẻ đẹp rất riêng, không lẫn lộn với bất kỳ thứ đá quí nào và nó đã được trân trọng cho đến ngày nay.

Cuộc đời đẹp nhất khi chúng ta là chính mình và biết yêu quý bản thân mình.

"Mỗi người sinh ra đều có một ý nghĩa riêng, nếu không thế giới này đâu cần có nhiều người đến như vậy".

(Hà Nội, 3:30' - 19/08/2012)

Xem chi tiết